[Re-Up] Em Sinh Ra Là Để Hạnh Phúc!

View previous topic View next topic Go down

default [Re-Up] Em Sinh Ra Là Để Hạnh Phúc!

Post by minhminh208 on 10/7/2016, 12:29

Chao xìn tất cả anh em đồng dâm! ah nhầm chào anh em đồng môn!

Tình hình là sau biết bao nỗ lực cứu vớt voz sống dậy sau khoãng thời gian dài vắng bóng trên những con đường đua...Không biết lỗi xuất phát từ đâu mà giờ các topic cũ của mình đã không bao giờ trồi đầu, ngóc đầu lên nỗi trước những cú sut sấm sét của anh em.

Có một số anh em đã cmt, inbox cho mình, kêu mình lập thớt mới để tiện viêc giao lưu, review cho anh em. Nên hôm nay ngày lành tháng tốt, mình mạo muội xin phép được tạo thêm 1 thớt mới để lấy chổ up chap cho anh em tiện theo dõi.

Xin được trân trọng cảm ơn mọi người đã luôn sát cánh cùng mình trong thời gian qua.

Nhân đây mình cũng chia sẽ 1 trang cá nhân của mình để update truyện trên mạng xã hội Facebook, để anh em có thể chém gió hằng ngày, và phòng trừ nếu voz có sự cố tiếp theo

Link : https://www.facebook.com/Em-Sinh-Ra-L%C3%A0-%C4%90%E1%BB%83-H%E1%BA%A1nh-Ph%C3%BAc-1307082445973335

Từ khóa tìm kiếm :Em Sinh Ra Là Để Hạnh Phúc

Và đây là list chap của topic củ:

--------------------------------------------------------------------------
avatar
minhminh208
Búa Gỗ
Búa Gỗ

Join date : 2016-07-10
Posts : 18

View user profile

Back to top Go down

default Re: [Re-Up] Em Sinh Ra Là Để Hạnh Phúc!

Post by minhminh208 on 10/7/2016, 12:30

Khi Tôi 25-Em Sinh Ra Là Để HP...A sẽ Không Cưới Em Đâu



Spoiler:
Chap 1: Bước chân chập chững vào đời tuổi 18.

đáng lẽ tôi sẽ viết những thứ sảy ra ở tuổi 25 thôi, nhưng nó lại có chút liên hệ với quá khứ nên sẽ song song luôn nhé

một ngày mưa tháng 8!

"Sài gòn vào mùa mưa rồi anh hai ha! "
tiếng thằng Tuấn cất lên khi hai thằng đang ngồi cf ở GV....
-uh! tháng 8 rồi còn gì nữa.
- sao anh không nói thật với ba má về chuyện của a đi.
Không trả lời nó, buâng quơ cầm gói thuốc, rút 1 điếu và tôi thả làn khói...
- tao sẽ đi BMT mày à!
- sao? sao lại đi BMT???
- uh! tao đã hỏi rồi, ngta nói khí hậu trên đó sẽ tốt cho tao?

Nó không nói gì, chỉ gật gật cái đầu rồi im lặng....

cái thằng bạn thân , chí cốt của tôi biết là sẽ không ngăn cản được tôi. Nó là thằng lúc nào cũng lo cho tôi, tuy 2 thằng bằng tuổi nhưng luôn gọi tôi là "anh hai"

sau khoãng trầm lặng phút chốc , nó tiếp tục hỏi...
- anh không sợ sẽ g ặp lại ng ta ah???
-quá khứ rồi, n ếu có gặp lại thì cũng đâu sao!

Quá khứ....

- mày không thi đậu thì đâu sao đâu con, học cái khác cũng được mà.
- nhừng con không muốn học tiếp, con muốn đi đâu đó 1 thời gian, 1 năm sau con sẽ suy nghĩ lại.
- mày tính đi đâu???
- con chưa biết!

nói rồi nó bỏ vào phòng, đóng cửa và nằm suy nghĩ
đã biết là học tài thi phận nhưng sao vẫn k thể chấp nhận kết quả này... rớt DH ... dẫu biết là không ai trách nó nhưng nó cảm thấy có lỗi ghê gớm... cả 2 bên nội ngoại nó là lớn nhất.... là tấm gương cho mấy đứa e.... vậy mà...

đang mãi suy nghĩ thì có tiếng chuông dt...
- alo! a 2 ơi, em tạch cmnr!
- tao cũng vậy!
- thôi đừng bùn a2, ae mình làm chuyến Ngã Ba Đông Dương đi....

uh nhỉ, sẵn tiện đang rảnh sao không làm chuyến phượt cho đầu ốc sảng khoái...

-ok , khi nào đi??? đi 2 xe nha!
-ok a2 e báo sau.

Cúp dt rồi nó ngồi bật dậy, mở máy tính, tìm lại kế hoạch đi phượt về vùng núi rừng tây nguyên trc đây nó và thằng tuấn đã có lần bàn nhau.

3 ngày sau thì 2 thằng lên đường để chinh phục cung đường mới... đồ đạc đã chuẩn bị kĩ lưỡng như mọi lần. 2 chiếc 67 lần lượt nối đuôi nhau chạy thẳng ra quốc lộ 1 hướng về Ngã Ba Dầu Giây... vì nó đã lên kế hoạch đi từ VT-Lâm Đồng -BMT. cung đường nhiều đèo và rừng núi....

bỏ qua phần vi vu trên con chiến mã nhé vì nó k liên quan...

ngày thứ 2 trong chuyến đi... tụi nó đặt chân đến TP BMT lúc 10 giờ đêm .đứng trước tượng đài tp lúc này nó cảm thấy lạnh từ sương đêm , lạnh từ khí hậu của đất rừng Tây Nguyên... thằng Tuấn thì đang lôi con D700 ra tí tách liên tục và suýt xoa cái máy chụp ngon....

-a2 ơi con này ngon quá, về e cũng kiếm 1 con mới dc, cầm con này mà đi kua gái là hết bài.

lúc nào nó cũng nghĩ tới gái thôi, cũng phải thôi, nó đẹp trai, nhà giàu, gái theo nó vô số. còn mình thì...đang mĩ mê suy nghỉ thì thằng tuấn đập vai
- sao ngẫn người vậy a2?
- không có gì, qua kia uống sữa đậu nành đi....
- đâu đâu?
Chỉ cho nó thấy 1 chị đang lúi cúi đong sữa cho một cô đi bán rau rồi hai thằng từ từ qua đường. kéo ghế xuống ngồi , tay vẫn xoa vào nhau như tìm chút hơi ấm....

- cho e 2 sữa nóng chị ơi!
"2 em chờ chị xíu nghen" chị tay vẫn thoăn thoắt cột bịch sữa.

Hơi nóng từ ly sữa bốc lên, thơm quá, đúng là sữa nấu có khác.... nó cảm thấy ấm hơi chút khi uống từng ngụm sữa nóng...

"Hai em ở tp lêb đúng không ?" Tiếng chị bán sữa cất lên trong khi hai thằng đng chiên đấu với ly sữ nóng....
- dạ tụi em đi phượt đó chị!
- đi phượt là đi đâu??? đi buôn lậu gỗ hả?
--- không để thằng lanh chang này kịp nói, nó trả lời luôn....
- dạ tụi em ở tp lên đi kiếm việc làm đó chị....
-ah thì ra vậy! sao k ở tp mà lên tận đây lận em?
- dạ ! tai a2 em bị bệnh đó chị
bà chị ngạc nhiên còn thằng tuấn thì cười nham nhở....
- thằng bạn e nó chọc chị đó, không có gì đâu chị!

lúc sau thì hai thằng tính tiền rồi kiếm 1 cái khách sạn để nghĩ ngơi, mai tiếp tục lên đường đ ến Gia Lai...

sau khi ổn định xong chổ nghĩ ngơi thằng tuấn hỏi nó.
- sao a 2 lại nói với chị đó là đi kiếm việc làm vậy???
- tự nhiên tao muốn sống ở đây, tp này.... thôi ngủ đi mai đi tiếp....

hàng về hàng về!!! em type = dt nên có gì các thím bỏ qua...

sau tuần lễ rong ruổi ở Tây Nguyên, thì cũng đến lúc trở về....
cảm giác chán nản lại xuất hiện, cảm ác phải đối mặt với cái áp lực vô hình tự mình đặt ra nó khủng khiếp lắm, nó đè chặt suy nghĩ... không thể dứt ra được.
Như đoán được tâm lí của nó, thằng Tuấn khuyên nó hãy quên đi, tìm trường khác học cũng được mà...

Nhưng đâu ai có thể hiểu, tại sao suốt 3 năm cấp 3 nó cố gắng học, cố gắng bù lỗ trống kiến thức để có thể thi đậu DH, để có thể gặp lại một người với lời hứa...." Mọi chuyện sẽ được giải thích khi Anh 25"

lại 1 lần nữa nó đặt chân tới tp BMT, nhưng lần này là buổi trưa hè. Khác với cái nắng oi ả của mùa hè ở VT. thì cái nắng ở đây có vẻ dễ chịu hơn với nó...Tìm 1 quán cf gần Trung tâm TP để nghỉ chân chuẩn bị cho chuyến trở về theo quốc lộ 14.

Bước vào quán cf đang nhộn nhịp với giai điêu của bài hát "Tôi đi Tìm Tôi" chả hiểu sao năm đó lại được nghe bài hát này... cũng từ đó dâng lên trong nó 1 nổi niềm muốn dc đi tìm cái gì riêng cho bản thân.
Đang mãi mê với suy nghĩ đó thì...
-a2 uống gì kêu đi kìa, ngta đang đợi a order kìa!
giật mình nhìn lên thì thấy con bé tiếp viên đang nhìn nó với ánh mắt khó chịu....
- cho li caphe.
Con nhỏ k thưa k rành ngúng ngẩy đi vô. Thằng cô hồn kia thì ánh mắt như muốn nuốt chửng cái mông vủa nhỉ đó.
- ủ uôi! ghê nha bữa nay uống cf luôn... như người lớn luôn nha.
Thằng Tuấn đá đểu nó sau khi Tráng miệng cái mông xong.
- kệ tao!
Thật ra thì cf nó biết uống từ khi 15 tuổi, ba nó có thói quen pha cf uống mồi sáng nên nó cũng dc hưởng lây. nhưng từ khi người đó đi khỏi cuộc đời nó thì nó đã tự biết pha cf cho mình mổi sáng sau khi pha cho ba 1 ly.Cf đắng lắm, nhưng cũng k đắng bằng việc ng ra đi k lời giải thích. Cho đến tận bây giờ, nó bắt đầu 1 ngày với li cf không đường...

Trở về nhà sau 1 tuần đi khám phá những miền đất mới... tâm trạng nó cũng vậy, không có gì thay đổi , vẫn im lặng, vẫn lặng lẽ âm thầm ... rồi 1 buổi tối sau khi cơm nước xong ba nó hỏi :
- giờ con tính sao đây?
- con sẽ đi làm 1 năm rồi sẽ đi học lại. Buộc miệng nó nói vậy, dù chưa biết nó sẽ làm gì, ở đâu?
- tuỳ con vậy.
Ba nó là vậy, luôn tôn trọng suy nghĩ của nó.
Mọi việc cứ thế trôi qua êm đềm, như báo trước những cơn giông tố cuộc đời đang chuẩn bị ập vào cuộc đời nó.Rồi nó sẽ phải đối mặt với mọi thứ , đối mặt với xã hội đầy phức tạp này.
tạm thời nhiêu đây nhé. chiều e tiếp


avatar
minhminh208
Búa Gỗ
Búa Gỗ

Join date : 2016-07-10
Posts : 18

View user profile

Back to top Go down

default Re: [Re-Up] Em Sinh Ra Là Để Hạnh Phúc!

Post by minhminh208 on 10/7/2016, 12:30

chap 2 Đất khách và Cái Tình Người
Spoiler:
Hiện tại : ngồi đốt gần hết gói thuốc thì 2 thằng đi về, trc khi về thằng Tuấn còn nói với nó:
- dù có ra sao thì e nhất định sẽ theo a2 1 lần nữa...
Thoáng chốc ký ức lại ùa về!
Quá khứ :
1 tuần sau khi nói chuyện với ba. Nó quyết định sẽ đi làm, đi tìm một thứ gì đó mơ hồ , vô định. Nơi mà nó muốn đến chính là TP BMT.Tất cả mọi người đều bất ngờ, kể cả thằng bạn thân chí cốt.
- a2 tính sống ở đó thật hả?
-uh, tao nói r mà...
- vậy e cũng theo a2... để e về xin ông bà già.
- mày theo làm gì, tao đi làm chứ đâu có đi chơi.
- e cũng đi làm luôn!
Nó im lặng biết là chẳng nói lại thằng quỷ này, chỉ cầu mong ba má nó không cho nó đi thôi
Lần này trở lại BMT, không còn là 2 thằng phượt tử, không còn là ng khách du lịch. Lần này nó đến đây với tư cách là một con chim lạc bầy, tìm chốn bình yên.
Chiếc xe khách vừa dừng lại...Cái lạnh se se của tiết trời Tây Nguyên lại bao trùm lấy nó.Bước xuống xe, hít một hơi cho căng tràn cuống phổi , hít cái không khí trong lành buổi sáng sớm ơ cái nơi mà nó sẽ sống trong thời gian tới.
-a2 đi ăn sáng đi, e đói quá rồi nè...
-uhm, chờ tao lấy xe cái.
Nhìn cái xe wave của mẹ, kêu nó đem theo để tiện đi lại đang được nhét dưới gầm xe thấy mà thương...
Lấy xe xong, 2 thằng lò dò hỏi đường kiếm chổ để ăn sáng... Sau khi no say thì thằng Tuấn mới hỏi nó:
- giờ sao đây a2?
- sao là sao? nó hỏi vặn lại.
- ý e là giờ tiếp theo ae mình làm gì đây?
Thì ra cu cậu đang hỏi về kế hoạch trong những ngày kế tiếp.
- giờ trc tiên sẽ đi tìm nhà trọ, "An cư Lạc Nghiệp" ông bà nói vậy mà!
- vậy mình chạy qua gần mấy trường DH đi anh, mấy chổ đó nhiều gái)
-Đù, mém nữa tao tưởng mày thông minh lên rồi, ai dè là vì gái.
Nhưng nó nói cũng đúng, gần trường DH thì sẽ có nhiều chổ trọ, nói là làm liền 2 thằng chạy ra cái trường CD gì mà ở gần ngay bến xe BMT á.
Vòng vòng cả ngày trời vẫn không kiếm được nhà, đang chán nản, ngồi uống nước trong 1 quán cf ven đường...thì thằng Tuấn kêu lên:
-a2 coi kìa, bên kia kìa , thấy gì không ?
Lướt tầm mắt theo hướng nó chỉ thì thấy 1 con nhỏ tóc vàng, mặc quần đùi, áo balo...đang dán dán cái gì đó trc cổng nhà.
- mẹ mày kiếm không ra phòng mà mày còn nhìn gái dc nữa hả?
- không phải, nó đang dán biển cho thuê phòng kìa đại ka
- đâu đâu?
- đi qua đó đi đại ka.
vậy là vội vàng tính tiền rồi chạy qua bên kia đường...Hai thằng đang lơ ngơ thì nhỏ kia hỏi, với giọng nói mà mới nghe đã đốn ngã tim th ằng Tuấn ( theo như lời nó kể lại)
nhưng công nhận em thích nghe giọng Con gái HN và Đắc Lắc lắm ạ, nghe thích ve lù các bác ạ!
- hai anh kia làm gì, kiếm ai mà lấp ló ngoài kia đó?
- kiếm... kiếm ...... em...
Mặt con bé đó ửng hồng lên trông đáng yêu phết... nhưng bỗng đanh mặt lại...Không kịp cho con bé phản ứng nó cướp lời ngay ập tức.
-Em cho anh hỏi phải em vừa dán bảng cho thuê phòng không? Tụi anh đang kiếm phòng cho thuê.
Mặt con bé dãn ra chút ít, mặt thằng quỷ nhỏ kia thì đã ổn hơn lúc đầu.
Rồi Nhỏ đó cũng dắt 2 đứa nó vào nhà , để xem phòng ốc . Gặp Mẹ nhỏ đang nấu ăn dưới bếp.
Mẹ nhỏ lên tiếng khi nghe có người lạ vào nhà:
-Ai vậy “Tít”???
-Dạ có 2 người muốn thuê phòng mẹ ơi
-Uhm, con dắt ng ta lên coi phòng rồi xuống đây nha
Tò tò theo nhỏ dắt đi coi phòng, nhà nhỏ có dãy phòng trọ cho sinh viên thuê các phòng san sát nhau tạo thành 1 khu nhà trọ vừa đông vui , nhộn nhịp, vừa có cảm giác xô bồ, cái cảm giác nó không hề thích 1 chút nào. Nhưng lỡ rồi, chứ đất lạ quê người biết tìm đâu ra chổ trú thân cho 2 thằng.Phòng ốc sạch sẽ thoáng mát, giá lại rẻ nên 2 thằng nhìn nhau rồi 1 cái gật đầu đầy thiện cảm với con nhỏ.Sau đó cả 3 vào nhà nhỏ để nói chuyện với má nhỏ.
-Tụi con ở đâu mà lên đây ?
-Dạ tụi con ở VT, tụi con mới lên đây tìm việc làm.-
Thằng Tuấn trả lời má nhỏ trong khi nó vẫn đang mãi nhìn bức tranh hoàng hôn ở biển treo trên trần nhà.Bức tranh thật đẹp mà cũng thật buồn, người con trai đang lặng bước ra đi về phía hoàng hôn để lại bóng hình người con gái đang chạy theo như muốn níu giữ hình bóng ấy.Đang mãi suy nghĩ về bức tranh ấy thì thằng Tuấn đạp vai nó:
-A2 anh sao vậy? Anh mệt hả?
-Con đi xe không quen nên mệt hả con?
Má nhỏ và thằng Tuấn thấy nó ko tập trung nên nghĩ nó mệt, chỉ có nhỏ là không nói gì và chỉ im lặng nhìn theo ánh mắt nó.
-Dạ không sao đâu cô, con hơi mệt chút thôi, chắc tí là con khỏe ah.
-Uh vậy giờ 2 con tính mướn bao lâu?
-Dạ cô cho tụi con mướn 1 năm nha cô. Con đóng trước 6 tháng tiền nhà.điện nước mình tính sau nha cô.
-uhm, vậy cũng dc.- Tít ah vào lấy hợp đồng thuê phòng cho mẹ đi con.
Lần này tới lượt con nhỏ không tập trung , để má nó nhắc tới 2 lần mới trả lời.
Sau đó 2 thằng về phòng, dọn dẹp sơ qua , tắm rửa để gột rửa cái bụi đường cả ngày 2 thằng phải lăn lộn.
Mọi thứ đang đi dần vào quỹ đạo của nó. Mai sẽ đi sắm sửa 1 số thứ, và chuẩn bị đi kiếm việc làm.Đang nằm suy nghĩ vẫn vơ chờ thằng quỷ nhỏ tắm rửa . thì có tiếng gõ cửa.Mở cửa đi ra thì thấy 1 đứa con gái đang đứng trước cửa.
-Chị kiếm ai??? Nó lên tiếng hỏi
-Mẹ tui kêu 2 người lên nhà ăn cơm với mẹ tui kìa.
Đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện thì thằng Tuấn từ trong toliet bước ra.
-Ai vậy a2???Chưa kịp trả lời thì bỗng con nhỏ đó hét lên:”AAAAAAAAAAAA....Đồ con trai vô duyên...”
Thì ra thằng ôn dịch này tắm xong không chịu măc đồ mà chỉ quấn cái khăn.La hét , tra tân cái lỗ tai 2 thằng xong , nhỏ chạy biến đi.
-Cô kêu lên nhà ăn cơm, mày thay đồ nhanh đi, đừng để cô chờ.
Rồi 2 thằng lục đục lên nhà, vừa vào cửa đã nhận dc cái nguýt dài của 2 chị e nhỏ, chắc nhỏ em đã kể cái chuyện vô duyên của thằng Tuấn.
-Con chào cô, con mới thuê phòng mà cô đã mời cơm, tụi con ngại quá.
-Ngại gì đâu con, thêm chén thêm đũa thôi mà, thôi tụi con ngồi đi.
-Dạ thôi để tụi con phụ cô dọn đồ ăn- Nó trả lời, chứ ngồi không ăn kì lắm.

Vậy là chỉ 1 loáng bàn ăn dc bày đầy đủ các món, tất cả mọi người đều ngồi vào bàn.Nhìn cô cười cười nói nói , nó nhớ mẹ nó...Trong bàn ăn lúc nào mẹ cũng cười nói rồi gắp thức ăn cho nó. Hnay nó cũng dc cô gắp thức ăn cho...Nhớ quá, mẹ ơi con nhớ mẹ!
Duy chỉ có 2 con nhỏ là ko nói gì , vừa ăn vừa liếc 2 thằng, làm cho cô cứ la:
-2 đứa bây không lo ăn đi, nhìn gì nhìn hoài, làm 2 a ngại kìa.
-Đồ con trai vô duyên ai thèm nhìn...
Cô thì ngơ ngác không hiểu gì, còn nó thì ngại đỏ mặt, chỉ riêng thằng Tuấn là giả khùng.
-Chắc tại 2 em thấy mặt anh 2 con ngơ ngơ nên nhìn đó cô.
Thôi mặt kệ mọi người chém gió, nó cố gắng ăn nhanh rồi về nghĩ vì hnay mệt rồi.Ăn uống xong thì 2 nhỏ đi rửa chén, còn nó , thằng Tuấn và cô thì ngồi ở phòng khách nói chuyện.
Cô hỏi thăm về tụi nó,rồi kể về hoàn cảnh của gia đình cô, Một tay cô phải nuôi nấng 2 đứa từ nhỏ.Thấy thương cô lắm, 1 người phụ nữ tuyệt vời.Trò chuyện lúc lâu thì cũng trễ nên 2 đứa xin phép cô về nghĩ.
Về phòng , nằm xuống nền gạch lạnh, phút chốc nó cảm thấy buồn, suy nghĩ về mọi chuyện đã sảy ra...tự nhủ lòng rằng thời gian 1 năm nhanh lắm, mình phải cố gắng.
avatar
minhminh208
Búa Gỗ
Búa Gỗ

Join date : 2016-07-10
Posts : 18

View user profile

Back to top Go down

default Re: [Re-Up] Em Sinh Ra Là Để Hạnh Phúc!

Post by minhminh208 on 10/7/2016, 12:31

Review hnay 22/08: Gái cơ quan


Spoiler:
Haiz đáng lẽ là hnay sẽ viết tiếp về chuỗi ngày đi tìm lại định hướng cho bản thân ở tuổi 18. Nhưng sáng nay có chuyện sảy ra ở cty nên đành review cho các thím, sẵn ai có kế gì hay bày cho em.

Chuyện là vầy, cty em đang làm có 1 con bé, năm nay 24t, nhỏ hơn em 1 tuổi . Nhưng vì là cty theo cơ cấu gia đình nên hiển nhiên nó làm sếp em.

Nói vậy chắc các thím cũng hiểu tâm lí của em rồi chứ gì, ai bảo em đàn bà, này nọ các kiểu em chịu, nhưng vẫn k thấy phục các thím ạ...Ai đời làm sếp mà xử lý sự việc cảm tính bỏ mẹ...Cái đéo gì cũng phải hỏi ý kiến GD...Chắc cơ cấu nhà nó là như vậy...Chế độ mẫu hệ cmnr )

Mấy tháng qua cũng êm êm, tự dưng sáng nay nổi hứng lên nó bắt em phải chuyển qua làm SEO cho spham mới

Nói thêm cho các thím dễ hình dung nhá : em làm cty mắt kính, chuyên sản xuất và ccung tròng kính, thiết bị nghành mắt. Trước đây em làm chuyên bên lớp phủ ( chống trày và chống chói hay gọi tắt là HC và HMC)Em làm ở đây nhàn lắm, chơi suốt thôi.

Sáng nay nó gọi em lên bàn bạc các kiểu rồi chốt lại là : từ tuần sau lên kế hoạch chào sp mới cho nó. Mà các thím biết rồi đó cái nghành mắt này thì ông nào làm lâu năm mới có mối chứ mới như em vào là ăn hành chắc rồi.
Em mới bảo với nó :

-Anh đâu biết gì về SEO, sao làm dc em?
-A cứ làm đi, có gì em hổ trợ...

Hổ cái mã cha nó chứ hỗ...mẹ nó nguyên đống seo thì ngồi chơi không , giờ hành hạ tao chứ éo gì nữa.

Sẵn tâm lí đang bất ổn nên em nói nó :
-Trước đây cô 2 kêu anh về làm bên HC và HMC, giờ em kêu anh làm vậy thì khó anh quá. Em sắp xếp ng khác đi, chứ a không làm đâu!

Nói rồi em bỏ về làm tiếp.Lúc sau thì có dt của cô 2 ( GD của em ạ)
-Dạ con nghe cô...
-uhm, con Trâm Anh nó kêu con qua làm SEO hả?
-Dạ cô, nhưng mà con không làm dc đâu, sản phẩm mới thì con hỗ trợ tư vấn cho máy anh SEO đi chào thì dc chứ con k làm seo đâu.
-Uhm cô hiểu rồi , để cô sắp xếp.
-Dạ con cảm ơn...

Tưởng chuyện thế là xong. Ai dè tới trưa đi ăn cơm về nó lại gọi lên phòng bảo em chống đối này nọ...không tuân thủ phân công cấp trên các thứ...em cũng ậm ừ cho qua, éo phải giải thích với loại này...

Thấy em im im , nó tưởng đè dc em, nó phán thêm câu:
-cty sắp có đợt tăng lương, em không chắc các sếp có duyệt cho anh không nhé!

Em nghe xong thấy hơi khinh khinh con bé này...Nhưng sẵn tiện có cơ hội để thực hiện cái kế hoạch đi BMT nên em mỉm cười và cuối xuống nhìn và mặt nó:
-Em nghỉ cái ghế em đang ngồi giá bao nhiêu???
-Ý anh là sao???
Lúc này em huỵch toẹt luôn:
-1 tháng cô dc trả lương bao nhiêu???
-Còn anh??? Nó chơi nắn gân với em đây mà....
-Không dủ tiền tôi uống cf...Em trả lời rồi cười bước ra khỏi phòng.

Bước ra tới cửa, quay vào nói nó thêm câu nữa:
-Chiều nay tôi sẽ làm đơn xin nghĩ việc...Cô cứ giải trình với GD những gì cô thích....
Nó thì cứ : Anh ...Anh..

Bỏ về phòng làm việc tiếp mà ức éo chịu được nên review cho các thím...Giờ em có nên nghĩ k các thím???
Vấn đề kinh tế thì em không lo: vì 1 năm trc em có dồn hết vốn liếng phụ ba me mở 1 vườn trồng cây, nuôi cá linh tinh, mô hình nhỏ thôi, nhưng giờ ổn định rồi.
E cũng có ý định nghĩ việc r, nhưng trc đây cô GD kêu về giúp, giờ nghĩ vậy cũng kì... em đang phân vân lắm, thím nào có cao kiến giúp em với.
Tối nay em sẽ post tiếp chap 3 nhé __________________
avatar
minhminh208
Búa Gỗ
Búa Gỗ

Join date : 2016-07-10
Posts : 18

View user profile

Back to top Go down

default Re: [Re-Up] Em Sinh Ra Là Để Hạnh Phúc!

Post by minhminh208 on 10/7/2016, 12:31

Chap 3 : Công việc đầu tiên và Sự tín nhiệm về sau.

Spoiler:
Tối hôm đó chắc có lẽ do mệt nên nó có 1 giấc ngủ ngon lành…không còn thức giấc nữa đêm sau cơn mơ như ngày nào…Sáng dậy cũng không còn lời gọi của mẹ….Thấy thiếu thiếu 1 cái gì đó thân quen.Chợt bừng tỉnh, nó nhớ rồi…Nó đang sống ở 1 nơi xa lạ, nó đang đi tìm cho mình cuộc sống mới…Phải quên những thứ đã thuộc về quá khứ, quên đi những gì đã trở thành 1 thói quen.Đúng rồi, nó sẽ thay đổi sau 1 năm tự lập.

VSCN xong , nó ra ngoài kêu thằng kia dậy chuẩn bị đi ăn sang và đi kiếm việc làm, không thể lười biếng dc, 1 nữa số tiền mà 2 thằng có đã đóng tiền nhà mất rồi. dù nó và thằng Tuấn có thể xin them bất cứ lúc nào, nhưng nó không muốn. nó muốn thử kiếm ra đồng tiền.

-Dậy đi thằng kia… sáng rồi, tranh thủ đi kiếm việc làm nhanh.
-Ơ! Sớm thế a2….nó cũng lồm cồm bò dậy.
Lạ thật, hnay thằng này không cằn nhằn như mọi ngày khi bị kêu dậy sớm.
-Nằm đất lạnh và đau lưng vãi ra a2 ha?
-uh! Từ từ đi mua sau. Giờ đi kiếm việc làm đã
-dạ
Nó nói cũng đúng, hai thằng ở nhà toàn chăn êm nệm ấm , giờ phải chịu cảnh vậy thì cũng hơi cực, nhưng kệ…Nó đã quyết định rồi, nó sẽ cố gắng đến cùng.
Hai thằng dắt xe ra chuẩn bị đi ăn sáng thì bắt gặp vô số ánh mắt nhìn của mọi người xung quanh, chắc họ thấy hai thằng lạ mới chuyển đến nên tò mò.
-Hello mọi người, bọn em mới chuyển đến, có gì mọi người giúp đỡ nhé
Thằng tuấn chào mọi người , cái mặt tươi hết sức có thể, nó chỉ gật đầu chào mọi người rồi thúc thằng tuấn lên xe.
Chạy long vòng TP, tìm chổ bán đồ ăn sáng bình dân không phải dễ, vì mới lên đây dc 2 lần, nên cứ chạy vòng vòng 1 hồi, nó thấy quán cơm tấm bình dân ở gần ngay 1 trường cấp 3 , tấp vào quán, chưa kịp ngồi xuống. Cả hai thấy 2 con bé con của cô chủ nhà, thằng tuấn cười tươi rồi chào
-Ồ! Chào 2 người đẹp, đi học sớm vậy sao?
-Đồ Vô duyên…Lại là câu “Đồ vô duyên” hai con này lạ nhỉ??? Thằng tuấn có tới “hai viên” sao lại bảo không có viên nào…thật tình khó hiểu thật.

Nó thì không nói gì, chỉ bảo thằng Tuấn ăn gì rồi kêu.Ăn uống xong thì 2 thằng rảo quanh TP xem có việc gì để làm không.Thằng tuấn thì cứ bảo, chạy tới mấy quán cf để tìm, nó thì không muốn làm ở quán cf…Nó muốn có 1 trải nghiệm khác, khác hoàn toàn với những thứ nó đã đọc được, đã dc người khác kể lại.
Đang mãi suy nghĩ sẽ làm việc gì , thì nó thấy có 1 đám người đang vác những chiếc bao nặng trịch trên lưng…Nó liền ghé lại để quan sát…
Thì ra họ đang vác những bao bắp( ngoài bắc gọi là Ngô) lên 1 chiếc xe tải.Nó mãi mê quan sát không để ý tới thằng Tuấn, ku cậu nhanh chân chạy tới chổ họ.
-Họ nói ae mình nhỏ quá, không vác nổi đâu a2. Mà nặng lắm đó, tới 50kg lận.
-uhm! Tao cũng thấy vậy, nhưng để tao gặp ông chủ hỏi xem có việc gì làm không?

Vào bên trong xưởng tìm chủ theo lời chỉ dẫn của mấy a bốc vác.Nó thấy bên trong xưởng có nhiều khoai mì, bắp…Các kiểu hang hóa, đang được sấy khô trên lò.Các anh công nhân đang đảo hang trên lò, khuôn mặt của từng người nhễ nhại mồ hôi, coi bộ công việc cũng nặng nhọc.Nhưng hiện lên trên đôi mắt của từng người là sự tận tụy trong công việc, niềm hăng say không quản cực nhọc.Đang mãi mê nhìn mọi người lằm việc thì có tiếng gọi :
-Nhóc! Mày tìm ai, có việc gì không?
Quay lưng lại thì nó thấy 1 anh to cao, khuôn mặt không có vẻ gì là hiền. Nên nó hơi sợ :
-Dạ anh cho em hỏi, ở đâu có tuyển người làm không anh? Em đang kiếm việc làm.
-Ở đây việc nặng không ah nhóc,mày tìm sai chổ rồi.
-Dạ em cảm ơn anh….Quay lưng đi ra cổng, được vài bước thì ông đó nói với theo:
-Ah mà mày là người ở đâu? Tao thấy không phải là người ở đây.
-Dạ em ở dưới TP lên đây kiếm việc anh ơi!
-Mày nhắm làm nổi việc sấy Bắp không??? Hơi nặng và nóng nữa.
-Dạ em cũng không biết anh ơi, anh cho em với thằng bạn em làm thử nha!
-còn 1 thằng nữa hả…. mặt ổng như này -Dạ bạn em đang ở ngoài, để em kêu nó vô.
-Uh! Hai thằng bây con người ta làm thử đi, nhắm làm dc thì chiều tao nói với ông ba cho tụi bây làm.
Mừng như được mẹ cho quà, chạy ào ra kêu thằng Tuấn đang ngóng dài cổ ngồi chờ ngoài xe.
-Đi vô mày, ng ta chịu cho mình làm rồi.
-A2 hay vậy?
Vậy là hai thằng bắt đầu học việc…
-Bắt đầu khiêng các bao bắp tươi để dưới đất lên cái lò cao khoang 1m, rồi đổ ra mặt lò, 1 lần khoang 20 bao –Tiếng anh công nhân hướng dẫn tụi nó.
Hai thằng loay hoay khoang 20p thì mới đưa dc số bắp cần lên lò, nặng phết, nhưng mà cố gắng thôi.Giờ tiếp theo là lở lữa… các kiểu- tiếng anh công nhân lúc nãy lại vang lên…. ( thôi khúc này không kể nhé… vì chả quan trọng lắm đâu)
1 mẻ sấy như vậy là khoảng 6 tiếng….coi như hết 1 ngày làm việc của tụi nó.Chiều đến, mọi người đang chuẩn bị đi về thì có 1 chú lớn tuổi đến gần tụi nó:
-thấy sao hai đứa? nhắm làm nổi không, chú thấy hai đứa mệt lắm rồi đó.
Quay qua nhìn thằng Tuấn để xem ý kiến nó thế nào, chứ nó đồng ý làm ở đây- 1 công việc hấp dẫn, them nhiều điều để học hỏi.
-Dạ tụi con làm dc chú, tại mới làm nên chưa quen thôi.
Thằng Tuấn nhanh chóng trả lời trc sự ngạc nhiên của tôi , vì trước giờ nó là thằng công tử bột đâu có làm nặng mà giờ nó đồng ý đi theo tôi đến 1 nơi xa lạ, giờ còn làm them công việc nặng nhọc này .Thật là khó hiểu, nhưng kệ vậy, có gì tối hỏi nó sau.
Hai thằng lục tục đi về phòng, trước khi về hai thằng có ghé quán cơm bình dân làm 2 suất cho chắc bụng.
Về đến phòng, hai thằng tắm rửa rồi tản bộ ra đường để uống cf….gì thì gì hnay cũng là 1 ngay may mắn khi tìm dc việc làm rồi.
Tối ở TP này hơi sương xuống lạnh lẽo, mờ mịt.Nó cảm thấy sao cái cảnh vật lúc này giống như tương lai của nó quá….Mờ mịt không lối thoát, chẳng thấy chút ánh sáng dẫn đường…Nó vẫn đang mãi mê đi tìm 1 thứ vô hình không có thực.
Trở về phòng, đặt cái lưng đang mõi nhừ vì cả ngày làm nặng…Nó lại nhớ về người ấy, nhớ về câu nói hôm nào….
BMT! Lại 1 ngày tôi đi tìm…..
avatar
minhminh208
Búa Gỗ
Búa Gỗ

Join date : 2016-07-10
Posts : 18

View user profile

Back to top Go down

default Re: [Re-Up] Em Sinh Ra Là Để Hạnh Phúc!

Post by minhminh208 on 10/7/2016, 12:31

Chap 4 : Trả Lại Tôi…”Nụ Cười”

Spoiler:
Mọi việc vẫn sảy ra theo chiều hướng tích cực, nó và thằng Tuấn đã quen với công việc. Giờ đây 2 thằng có thể làm 2 lò được rồi, nhưng vấn đề sấy chuẩn thì chưa dc cho lắm nên vẫn cần sự giúp đỡ của anh C con chủ nhà, người mà đã nhận tụi em làm việc ở chap trước đó.

Hằng ngày sáng 7 giờ làm việc rồi 6 giờ là ra về, nên thời gian tối rảnh rỗi 2 thằng vẫn thường đi ra chợ đêm đi dạo cho thoải mái sau ngày làm việc, mà theo thằng Tuấn là đi ngắm gái núi rừng cho đỡ nhớ biển cả… vãi cả sự liên quan nhỉ?
Dạo gần đây cô chủ nhà có kêu 2 thằng qua nhà ăn cơm, nhưng vì đi làm về là 2 thằng quốc rồi nên lại từ chối, chắc bữa nào nghĩ sớm mua ít đồ về phụ cô nấu ăn gọi là cảm ơn!

Tối nay 2 thằng lại thả bộ đi dọc theo những con đường đầy hàng cây, dưới cái se lạnh của sương đêm và núi rừng.Vẫn là những câu chuyện về thời học sinh, về những thứ đang sảy ra xung quanh 2 thằng…Bỗng nó nói :
-a2 ơi, hình như em thích con bé con cô chủ nhà …
Mặt nó đỏ như đít khỉ…còn mặt em như này….Hai đứa nó gặp nhau dc bao lần đâu, mà lần nào gặp thằng ôn dịch chỉ kịp chào 1 câu rồi con bé hét vào mặt nó “ Đồ Vô Duyên” thế là xong , vậy mà nó thích được…Nam mô, con không hiểu chúng sanh đang nghỉ gì….

-Thích??? Mày có lầm không Tuấn?
-Không đâu, mổi lần gặp nó là em ngại ngại, muốn nói chuyện nhiều lắm nhưng k có cơ hội.
-Nếu thích thì triển thôi, không phải mày sát gái lắm cơ mà.
-Chẳng lẽ lại cưa theo kiểu “ Tóc em dài, váy em ngắn có bạn trai hay chưa ah???” mấy đứa đó chỉ chơi bời, còn đằng này….

OMG, lần đầu tiên nghe nó nói chuyện kiểu này, chắc là nó say nắng thật rồi.Đang suy nghĩ tìm cách giúp nó thì cũng đã về tới phòng trọ.Thằng Tuấn mở của bước vào, thì thấy dưới sàn nhà là 1 tờ giấy trắng học sinh.Mở ra thì có dòng chữ : “ Trả Lại Tôi! Nụ Cười”
-Có thư tình, có thư tình- thằng này nhại giọng phim tàu nghe bựa thôi rồi
-Thư của mày đấy, đêm nay ôm mà ngủ!
Chẳng biết nó có suy nghĩ vậy không, mà thấy nó xếp lại rồi để trên đầu nằm.

Hôm sau chuẩn bị đi làm thì thấy 2 chị em nó đèo nhau đi học trên con AB. Cũng gật chào cho phải phép, con em thì cũng bớt hằn học với 2 thằng nó rồi, còn con chị thì chỉ im im không nói gì.Cảm nhận cho thấy, con chị không phải là người kêu căng hay lạnh lùng gì.Nhưng đôi mắt ấy… chính đôi mắt ấy đang che giấu cái gì đó.

Cũng kịp nhìn tên hai nhỏ : Thùy Dung- Thùy Khanh ( Dung là Em, Khanh là Chị nhé) con em thì lớp 10, con chị thì 12.Xoáy vào tâm can của nó 1 chút tò mò về con chị…nhưng thôi mọi chuyện gác lại , nó đang cần định hướng cơ mà, ít quan tâm chuyện ng khác sẽ tốt cho nó.

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng cả ngày hôm đó nó không tập trung vào công việc được…Đôi mắt ấy vẫn lẩn quẩn trong đầu nó.Thấy nó có vẻ mệt nên Chú B ( chú chủ đó ạ) mới bảo :
-Mệt hay sao mà nhìn mày phơ thế thằng kia??
-Dạ con mệt xíu ah chú, tí khẻo lại ngay đó mà.
-Thôi mệt thì vào rửa chân tay rồi về nghĩ, hnay ít hàng quá để cho tụi kia kiếm cơm về nuôi vợ, hai thằng mày thanh niên , làm ít 1 bữa k sao.
-Dạ con biết rồi chú
Rửa tay chân , chào chú B rồi sách ass lên và đi về.Trên đường về thằng Tuấn hỏi:
-Bữa nay có kế hoạch gì không đại ca, ngày nào cũng đi bộ hoài mệt quá!
-ai mượn mày đi chung với tao?
-Tại em sợ a2 nhớ chị 2 quá làm bậy nên….
Không kịp nói hết câu thằng tuấn đã thấy sắc mặt nó thay đổi …
-Em xin lổi, tại e lỡ miệng…
-Uhm thôi, k sao. Giờ ghé qua chọ mua ít đồ ăn rồi về phòng.
-chi vậy a2 ,phòng có đồ nấu gì đâu?
-Tao mua để tối đi hỏi vợ cho mày, được không?
Thằng nhỏ nghe xong thì đơ luôn, nhìn qua gương thấy nó mỉm cười, chắc cu cậu cũng hiểu ý định của nó rồi.

Ghé vào chợ mua ít trái cây, với con cá diêu hồng…Vậy là xong, giờ về phòng thôi.Chạy xe về nhà thì thấy cô chủ nhà đang đứng trước cửa, có vẻ như sắp đi chợ, nó liên chớp cơ hội liền:
-Cô đi chọ hả cô?
-Uh, hai đứa hôm nay về sớm vậy?
-Dạ bữa nay ít hàng tụi con về sớm, bữa nay có ông kia câu dc con cá ngon quá, con mua về biếu cô ạ..
-Trời 2 thằng quỷ này, mua làm gì cho tốn kém…
-Dạ có gì đâu cô, Tụi con cám ơn cô còn chưa hết mà.
-Uhm, vậy cô cám ơn nha, tối tụi con qua nhà ăn cơm luôn nha, cô nấu lẩu chua .
-Dạ dạ.
Thằng Tuấn thì đứng im ru, mặt ngờ nghệch không biết nó thấy gì, quay lưng lại thì thấy chị em nhà kia vừa về tới…Quần đùi nhé, áo balo nhé….Tự dưng muốn chảy máu mũi… bản chất con trong con người đã sống dậy.Chợt bừng tĩnh sau cơn say dục . Vội lấy lại hình tượng “nạnh nùng” ngay.Kêu thằng Tuấn ra về mà mặt nó cứ nhìn theo 2 cái bóng dáng ấy….Nó quay đầu lại thì bắt gặp ánh mắt của “em” đang nhìn nó và thằng Tuấn.Nó liền hỏi :
-Em cần gì hả?
- Không….
Ngắn gọn và súc tích, đủ để xối vào mặt nó 1 gáo nước lạnh cho nó bừng tĩnh , nó cần hiểu rằng thân nó là ai…em là ai…Cần quên đi ánh mắt đó, bóng dáng đó trước khi nó gây ra điều gì dại dột, nó đang dần quên mấy “người ấy”.Người mà nó đã từng yêu thương rất nhiều. sao giờ đây trong nó đang hiện hữu mổi lúc 1 lớn cái ánh mắt đó, cái ánh mắt buồn như đang che giấu tâm sự.

Tối 2 thằng sang nhà để ăn cơm, cũng với cái màn nguýt dài rồi này nọ lung tung… nhưng bữa cơm có vẻ ấm áp hơn, mọi người có vẻ vui hơn bữa cơm đầu tiên, cô chủ và nhỏ em hỏi han lung tung cái thứ về hai thằng. Chỉ riêng nhỏ chị là im lặng và ăn.Đến nổi con em cũng phải lên tiếng:
-chị 2 hôm nay sao thế mẹ? không giống như hàng ngày mẹ ơi!
-chắc chị con học mệt nên thế….Cô lên tiếng khi con em hỏi.

Con nhỏ em thì lắc cái đầu như không tin lời chị mình nói, còn nó thì gật gù ra vẻ hiểu khuôn mặt đăm chiêu của nhỏ.Thằng Tuấn thì lanh chanh cái miệng:
-Bài vở gì mà căng thẳng vậy em?
Không có trả lời, nó im lặng tiếp tục sự nghiệp ăn và nhìn con em.Bữa cơm có vẻ trầm xuống một cách khó hiểu, chẳng lẽ vì câu nói mông lung của thằng Tuấn, chắc không phải đâu, nó chỉ muốn hỏi thăm nhỏ thôi mà.Mãi sau này nó mới có câu trả lời.
Ăn uống xong thì 2 chị em tiếp tục rửa chén, nó và thằng tuấn thì tiếp chuyện cô. Đang trò chuyện với cô thì 2 nhỏ lên nói chuyện cùng luôn.
Cô nói với nhỏ chị :
-Bài vở có gì không hiểu con hỏi 2 anh cũng được nè!
-dạ- tiếng trả lời vô hồn , không chút hào hứng làm nó cũng hơi bực mình, dù không thi đậu DH nhưng kinh nghiệm bài vở nó cũng hơn nhỏ chứ .

Sau đó con em có đề nghi rủ mọi người đi chợ đêm chơi. Thằng Tuấn đương nhiên là đồng ý rồi, nó quay qua bên nhỏ chị, dò xét thái độ.
-Thôi Út đi với 2 anh đi, chị ở nhà.
-Thôi chị 2 không đi em cũng ở nhà, k thèm đi với đồ vô duyên nữa.
Mặt thằng Tuấn như này…..Nhung cũng không dám lên tiếng vì sợ nhỏ kia cho ăn hành .
Bỗng cô lên tiếng, thôi tụi con đi chung cho vui đi, hnay cuối tuần , đi chơi cho thoải mái đi “Tít”.
-Dạ
Lại Vô hồn….không cảm xúc, không hưởng ứng cũng chả phản kháng…Nhạt nhòa

Bốn đứa kéo nhau ra chợ đêm- xung quanh là tiếng cười đùa, tiếng rao bán…mọi âm thanh vang lên bao vây lấy 2 tâm hồn lạnh giá, mặc kệ cho 2 đứa kia hò hét chạy nhảy, nó và nhỏ vẫn đi lững thững , mắt nhìn về 1 hướng vô định…Im lặng……
Thở dài 1 cái , đi chơi mà tâm trạng thế này ở nhà còn hơn.Đang ngán ngẫm, muốn về phòng thì nhỏ lên tiếng hòi nó :
-anh thấy TP này ra sao?
-Lạnh, không xô bồ như ở nơi anh từng ở.

Câu chuyện về 2 thành phố kéo gần khoãng cách giữa 2 đứa lại.Nhỏ đã chịu hỏi và trả lời những câu hỏi của nó.Thoáng trong phút giây, nó bắt gặp nhỏ mỉm cười, nụ cười hồn nhiên, không chút vẩn đục bụi trần. khoảnh khắc ấy ngắn lắm, chỉ vài giây...Bất chợt nhỏ thấy nó đang nhìn nhỏ…nhỏ đanh mặt lại, tiếp tục trở về cái vỏ bộc lạnh lùng ấy…Sự Im lặng tiếp tục lên ngôi, bức tường băng giá lại được thiết lập, mổi người 1 suy nghĩ….Nó đang nghĩ về nhỏ, tâm, trí nó đang dồn về người con gái đang đi bên cạnh…Dường như không chịu nổi sự im lặng này, nó lên tiếng:
-Em cười đẹp lắm, giữ nụ cười này em nhé…

Đang tính phá vỡ sự im lặng thì nó lại phải đón nhận 1 chuyện khó xử khác. Nhỏ nhìn nó, nhìn thật lâu rồi bật khóc….Giữa phố chợ như thế này tự nhiên lại khóc….Làm sao đây, mọi người nhìn vào tưởng nó làm gì nhỏ thì chết…Đang lúc túng chưa biết xử lý ra sao thì nhỏ nín và nói:
-“ Trả Lại Tôi! Nụ Cười”- Nói rồi nhỏ vụt chạy đi, muốn chạy theo để kéo nhỏ lại lắm, nhưng đôi chân này không thể nhấc lên, nó như bị đông cứng dưới cái lạnh của núi rừng.

Chết lặng ….nó không biết mình đang làm gì, suy nghĩ gì nữa…Tại sao nhỏ lại nói vậy, tờ giấy mấy ngày trc nhận được là do nhỏ viết ah??? Hàng trăm câu hỏi đặt ra vẫn không có hồi kết.Nó tìm đến TP này như 1 sự chạy trốn, chạy trốn cái quá khứ ngổn ngang bên trong nó.Tìm 1 nơi bình yên để suy nghĩ về tất cả. Tại sao mọi chuyện lại như thế này.Tại sao nó lại quan tâm đến nhỏ, tại sao lại nhìn vào ánh mắt đó, tại sao lại mở lòng để lắng nghe những câu chuyện về TP này từ nhỏ???Đang mãi mê suy nghĩ với những câu hỏi tự đặt ra mà chưa có câu trả lời.Nó được kéo về với hiện tại bởi 2 đứa ôn thần kia về.Nhing tụi nó vui vẻ không lo nghĩ …Nó muốn dc như 2 đứa này… chẳng cần suy nghĩ đắn đo… cứ vui chơi cho hết tuổi xuân xanh.

-Chị 2 em đâu rồi anh A???
-Chị em mệt chắc về trc rồi…Câu trả lời này có vẻ không giấu dc con nhỏ…
-anh có làm gì chị em không?sao tự dưng đang đi chơi lại bỏ về….
-Anh không có làm gì hết…Thôi tụi mình về nha!

Vậy là đi 4 về 3, 3 đứa lại kéo nhau đi về…đèn đường đã tắt…trên đoạn đường vắng, có 1 đứa lầm lũi lê từng bước chân nặng chĩu, như người không còn chút sức lực.Trái ngược với nó thì 2 đứa kia đang ca hát theo những giai điệu chẳng biết từ ca khúc nào….Nó đi… vẫn bước trên con đường hai bên cây xanh che lối, vẫn đi dưới hơi sương mờ ảo của khí trời Tây Nguyên.
Về đến phòng , nó lăn ra ngủ, nó muốn ngủ, muốn quên đi chuyện ngày hôm nay, nó muốn sáng mai thức dậy, mọi chuyện sẽ trở về như cũ.Nhưng câu nói đó vẫn vang vọng trong đầu “ Trả Lại Tôi! Nụ Cười”!
BMT! Tôi sẽ Trả lại Em.
avatar
minhminh208
Búa Gỗ
Búa Gỗ

Join date : 2016-07-10
Posts : 18

View user profile

Back to top Go down

default Re: [Re-Up] Em Sinh Ra Là Để Hạnh Phúc!

Post by minhminh208 on 10/7/2016, 12:32

Review cuộc gặp với sếp

Spoiler:
review các thím chuyện tối qua nhé, chap 5 e sẽ post sau.
em sẽ viết song song thời điểm hiện tại và quá khứ, vì mục đích câu truyện là nói về tâm lí, cuộc sống của 1 ng con trai ở tuổi 25.e sẽ sớm kết thúc câu truyện về quá khứ để tập trung vào trọng tâm tuổi 25....

giờ thì review chuyện đi gặp sếp....
như đã kể ở chap trc, sau khi nộp đơn xin nghỉ việc thì e về làm bình thường... tối về thì GD có gọi hỏi han các thứ... mục đích cũng chỉ là xã giao, thăm dò thái độ thôi... cái chiêu này thì e cụ cmnr, nên thái độ rất bình thản...vì e xác định r, mọi thứ giờ với e đều vô nghĩa trừ lời giải thích từ "người ấy"

đã chuẩn bị sẵn tinh thàn để thứ 2 đối mặt với đòn tâm lí từ "sếp" và GD...không biết các thím có cảm nhận được sự nguy hiểm từ phụ nữ làm kinh doanh hay không??? chứ em thì cảm giác đó rõ lắm... luôn đề phòng từng câu nói với họ....

Chuẩn bị mặt tâm lí, lời nói, và kịch bản để dắt họ vào màn diễn của mình. Nhưng e vẫn không chuẩn bị tâm lí cho việc "sếp" gọi điện hẹn đi cf....thật sự là hơi bất ngờ cho Sáng CN.
- Anh có rảnh không, e muốn mời a đi cf, chúng ta có thể sẽ phải nói chuyện với nhau.
-xin lổi e, hiện giờ a bận rồi...
- vậy tối nay thì sao???
im lặng vài giây để suy nghĩ,một cuộc nói chuyện bình thường thì chả sao, đằng này vừa có biến nên cũng có chút e dè, tại sao nhất thiết phải gặp để nc, mục đích là gì?
- alo! anh còn đó chứ?
- uhm, nhưng k chắc tối nay a có rảnh k nhé, có gì sẽ báo e sau...
cúp máy, lại suy nghĩ k biết có nên gặp k? tìm hoài cũng k có lí do từ chối, nên thôi kệ, chạy trốn sẽ k giải quyêt dc vấn đề, thôi thì đối mặt để cho họ thấy sự khác biệt của bản thân....
cũng k vội báo tin cho "sếp" , cái gì cũng có cái giá của nó. Chắc chắn sếp đã bị GD làm tư tưởng nên mới hẹn mình nói chuyện. cứ để sếp chờ đợi, chờ đợi quyết định của người nắm giữ ván cờ... Các thím đừng vội nói e chém gió này nọ... vì thật sự e đang nắm vững kinh nghiệm của phòng sản xuất và bảo trì , thêm 1 lí do nữa e sẽ đề cập sau.nên e biết trong ván cờ này e là người chủ động. Chứ ở đời k bao giờ có chuyện anh làm giỏi mà sếp phải xuống nước v ới anh.

Lúc 10 giờ sáng chủ nhật, đang ngồi type chap 3 cho các thím...Lại có điện thoại, nghĩ thằng Tuấn rủ đi ăn trưa...Nhưng không phải....

09xx56xxxx calling.... màn hình hiện lên cuộc gọi, biết ngay là không chờ được mà...thôi thì đối mặt vậy... giả vờ như đang bận, k nghe cuộc gọi này. 3 phút sau e call lại.
-alo, sếp gọi e có việc gì k? cái giọng hết sức bình thường nhưng đầy mỉa mai.
- em gọi báo cho a biết là dù thế nào tối nay cũng phải gặp e.
- ờ! sếp nói vậy thì đi thôi, k sếp cáu lại đuổi việc.
- anh...anh...
-Thôi cúp máy nhé.

tua nhanh tới đoạn gặp sếp nhé, vì thơif gian sau e ngồi nghe nhạc và type thôi, chả có gì hot, ngoại trừ chuyện thằng Tuấn rủ đi tập gym.

Tắm rửa sạch sẽ, rồi chuẩn bị đi gặp sếp, mà sao cảm giác háo hức như đi gặp ng yêu các thím ạ... Cơ bản là vì e đang muốn xem ý kiến của các sếp lớn thông qua cô bé mình phải gọi là sếp này.
- Tới nơi hẹn, 1 quán cf chứng khoáng, "nơi đây k thuộc về mình"nhủ lòng là vậy. , quán này trang trí hiện đại , đúng phong cách năng động như nền kinh tế Việt Nam.Vừa ngồi xuống,thì con bé phục vụ đến hỏi uống gì...
- em cho anh li cf k đường nhé!
-dạ
Đang ngó xung quanh xem có trẩu nào k, cơ bản là sợ bị úp...Sếp tới! phong cách nhẹ nhàng đầy mê hoặc... cũng k ít lần em mém đi lạc vào khu vườn ấy, cũng may là chai sạn rồi nên vẫn kiềm chế dc....Kéo ghế chi sếp ngồi, kêu thức uống các kiểu.... Xong thì vào vấn đề chính....

-Chắc anh biết lí do cuộc gặp hnay nhỉ?
ah ah, tung chiêu rồi ấy, đúng là dc đã thông tư tưởng....Kệ lỡ rồi diễn tròn vai thôi....
-Anh biết... em nói đi...
-Tại sao a làm khó em??Tại sao a k chấp nhận sự phân công của e? Tại sao anh luôn tỏ ra đối đầu với e???

Im lặng... cả hai im lặng...chắc sếp đang nghĩ nó phải suy nghĩ để trả lời những câu hỏi này, Còn nó thì đang bận nhìn khuôn mặt tức giận của sếp.... đáng yêu lắm, sự đáng yêu trong khuôn mặt kêu hãnh...
-sao anh k trả lời?
- ah uh... có chút bối rối giống như bị phát hiện đang nhìn lén 1 ai đó. Nhưng nhanh chóng lấp đầy bằng hành động nhấp ngụm cf và chân điếu thuốc. Từ từ ngã người ra ghế. Nó chậm chãi nói:
- Chắc em đã được cô 2 nói nhiều về anh trc khi có cuộc gặp này đúng k?
-uhm.
-Nếu vậy thì anh nghĩ e có câu trả lời rồi chứ?
Thoáng chốc nét mặt nhỏ thay đổi... tính chơi bài này để khai thác a ah??? k dễ đâu e ơi!

Thôi thì không làm khó em nó nữa...
tiếp tục nhấm cf và nói:
- anh k làm khó e, a cũng k tuân theo sự chỉ định của em. anh chỉ làm đúng những gì a phải làm, a k thích làm việc ngoài chuyên môn.cty thuê a quản lí và chịu trách nhiệm với phòng Ar coating, bây giờ e kêu a làm việc khác... ai sẽ thay thế a???
-em sẽ sắp sếp dc.
-ok , nếu e sắp sếp dc thì có phải là cái đơn anh nộp hôm trước dc duyệt mà k phải gặp vướng ngại gì không?
-không, ý e k phải vậy...
-thì e nói đó thôi, e sắp sếp dc ng thay a thì việc a ra đi ok rồi, anh k cần phải khó xử với cô2 nữa. cám ơn e....

Sau đó là những bài giảng về lương tâm nghề nghiệp,thái độ làm việc các kiểu... nhưng e không quan tâm lắm, vì những cái đó e nghe nhiều r...thuộc lắm rồi, kiểu như đi nghe bọn đa cấp tẩy não ấy.Ngồi nghe e nó chém gió các kiểu mà buồn ngủ, con này khá phết, ăn nói lưu loát, tính hùng biện khá cao, làm em mém tin nó )

Sau khi chém gió xong nó ngồi uống nước và nhìn ra đường,mông lung lắm, đôi mắt ánh lên chút sảng khoái sau khi nói rất nhiều...Thấy im lặg cũng k phải hay nên e lên tiếng:
-Có phải các sếp lớn kêu e hẹn gặp a không? những lời ban nãy e cũng dc nhồi nhét đúng k?
Nó hơi giật mình, - không, e tự cảm thấy cần nc với anh thôi!
-ah uh....
Không qua dc mắt anh đâu cô bé ạ!
Tiếp tục im lặng, nó muốn dc thoát khỏi cảm giác lúc này, chán chường, phải đối diện với 1 con rối.
-Sao a im lặng?
-Anh k muốn nói chuyện với 1 con rối k thành thật...
-Anh dám nói....
-Tại sao không? Cắt lời con bé , mặt nó có chút lạnh lùng....tiếp tục nhã làn khói trắng vào khoảng không vô định....
quan sát vẻ mặt của kẻ đối diện khi nói chuyện, ta có thể biết họ đang nói thật hay nói dối... Áp dụng vào con bé này thật chẳng sai....Mặt con bé có chút thay đổi, hai tay đan vào nhau...
Đang ngồi quan sát và suy nghĩ , bỗng con bé cất tiếng :
- Hôm qua e bị má 2( là cô GD nhé, nó là cháu của cô) chửi... chửi rất nặng lời....lần đầu tiên e bị chửi như thế!
-vậy sau đó e thấy dc mình sai cái gì?
- Em sai ở chổ đem vấn đề tài chính để giải quyết 1 công việc k liên quan đến tài chính.
- E cũng thông minh đó chứ....
- Nhưng e thấy việc r nhờ anh sang hỗ trợ Seo đâu có gì khó, r nghe cô 2 kể về anh rồi, trc đây a từng làm thu mua nông sản thì giờ seo đâu là vấn đề?
- Đúng , Seo k là vấn đề với anh. Nhưng e có biết vì sao a về làm cho cty này không???
Con nhỏ đang ngơ ngác chưa hiểu thì nó nói:
- Thôi về đi em, trễ rồi, mai còn đi làm.
- vậy chuyện cái đơn thì sao?
-mai lên gặp cô 2 tồi tính....

Kêu tính tiền rồi đi về, trên đường về nó suy nghĩ nhiều lắm, suy nghĩ về kế hoạch đi BMT, suy nghĩ về một người nó gọi là sếp.... suy nghĩ về những tháng ngày sắp tới...

SG đã vào mùa mưa!
avatar
minhminh208
Búa Gỗ
Búa Gỗ

Join date : 2016-07-10
Posts : 18

View user profile

Back to top Go down

default Re: [Re-Up] Em Sinh Ra Là Để Hạnh Phúc!

Post by minhminh208 on 10/7/2016, 12:32

Review cuộc gặp với sếp P2

Spoiler:
review tiếp cuộc họp giữa Sếp-GD và thằng nhân viên.

Sáng thứ 2 đi làm như mọi ngày bình thường.... Tâm lí đã sẵn sàng cho cuộc gặp với GD...
Vào cty thì con bé sếp của e thông báo chiều nay 1 giờ họp với sếp.Thì ra là dùng cách thông báo cuộc họp để thay đổi trạng thái tâm lí. Vì nếu dùng cách nói chuyện với nhau theo kiểu trao đổi thì giữa 2 bên sẽ mang tính chất thoải mái, cùng bàn về công việc theo tính chất tích cực, hợp tác. Còn triệu hồi theo kiểu họp thì lại mang tính chất sự việc cần dc mang ra mổ sẽ, phân tích...để tìm ra giải pháp cho vấn đề.

Trong cuộc nói chuyện thì sẽ có những câu hỏi thăm lí do này nọ các kiểu, còn trong buổi họp sẽ là những câu chất vấn đầy ẩn ý.Nếu như k chú ý thì bạn sẽ dính phải những cái bẫy vô tình mà cố ý của người đối diện.

Sau giờ ăn trưa ngủ nghĩ các kiểu thì cũng đến phần quan trọng của ngày hnay.... Đi lên phòng GD để họp. Tâm lí cũng có phần e dè, một cảm giác nôn nao. Tâm lí chung khi chuẩn bị đối mặt với 1 sự việc quan trọng.
-Con chào cô- Nó lên tiếng chào khi bước vào phòng
-uhm con với Trâm Anh ngồi đi.

Quan sát xem tình hình thế nào còn biết đường chuẩn bị tâm lí.Gd thì nhìn con bé sếp, con bé sếp thì im lặng. Xem ra "Sếp" đang căng thẳng lắm.
- Thôi giờ cô nói thẳng vấn đề luôn A nhé"
-dạ
- Đơn xin nghỉ việc của con cô không duyệt vào lúc này được. Cô nghĩ con cũng hiểu lí do vì sao mà, Đúng không?
-Dạ con hiểu thưa cô, nhưng mà thật sự k chỉ vì lí do của "Sếp Trâm Anh" mà con còn 1 lí do khác nữa. Con xin phép không nói ra. Con mong cô hiểu cho con. Còn lí do cô đề cập đến, con nghĩ Trâm Anh sẽ giải quyết dc. Em ấy có nói công việc của con thì e ấy sắp xếp cho ng khác thay thế dc thưa cô.
Lúc này GD đổi sắc mặt lập tức, từ trạng thái suy tư, nét mặt đã giãn ra chút ít và hỏi con bé:
-Con nghĩ ai sẽ thay thế A trong những ngày sắp tới đây TA?rồi ai sẽ bảo trì máy moc trong thời gian tới?
Con có biết từ ngày đầu tiên dàn máy này về thì Ai là người theo dõi và vận hành không???
-Dạ....
-Con không biết đúng không? Con không biết thì phải hỏi má 2 chứ, sao con lại hành động như vậy?
Thấy cô 2 có vẻ nghiêm trọng rồi nên nó đỡ lời vậy...
-Con xin phép cô cho con nói 1 lời.
-Uhm con nói đi
-Thưa cô, e TA suy nghĩ vậy k sai đâu cô ạ. Cần phải có 1 người như con nữa ở cty mình, một người phải hiểu về dàn máy, biết vận hành và bảo trì khi cần thiết. Vì lỡ như không may đột ngột con có chuyện gì thì vẫn có người thay thế. Con không muốn có lỗi với Cô và Chú B( chú chủ khi nó làm việc ở BMT nhé)
- Uh, cô cũng biết điều đó, nhưng cô vẫn chưa tìm dc ng thích hợp....

Nói đến đây thì mình hiểu phần nào ý định của các sếp lớn rồi.các sếp k muốn mình nghĩ vào lúc này vì mình đang giữ nhiều thứ của họ, họ muốn lấy lại rồi mình mới dc ra đi, và còn 1 lí do nữa đó là sợ 1 cổ đông sẽ rút vốn. Đó chính là chú B, và đây cũng là lí do mà mình nói ở chap trước, tại sao mình lại vào cty làm và làm tận bây giờ. sẽ giải thích rõ hơn cho các thím ở những chap sau.

- Dạ con hiểu, con sẽ truyền đạt lại với những a chị đang làm trong phòng ar coating, họ sẽ sớm nắm vững thôi cô ạ.
-Không! Em muốn học những điều đó.
Cả mình cà cô GD đều ngạc nhiên ... Chưa hiểu con bé này bị làm sao thì cô GD nở 1 nụ cười khiến mình lạnh gáy, nụ cười thật thâm sâu... hơi rùng mình trước thái độ này.
-uh, thôi được, nếu TA muốn như vậy thì bắt đầu từ mai TA sẽ học từ A. A có nhiệm vụ phải hướng dẫn quy trình vận hành cho TA, còn bảo trì A phải tự đào tạo nhé... và từ tháng sau, mức lương của con tăng thêm 3 bậc.
Thôi chúng ta dừng ở đây!

Ca này khó rồi nhé, truyền đạt vận hành thì nhanh, nhưng đào tạo bảo trì mới khó, và câu nói của GD có nghĩa là đào tạo bảo trì cho ng khác chứ k phải là TA....( xin phép từ đây về sau gọi sếp là TA cho nó khỏi loạn ngôn từ)

Thôi kệ từ từ tính tiếp, vì vẫn chưa báo cho chú B việc này...
Đi về phòng làm việc , quan sát TA thì thấy có vẻ vui vẻ lại rồi, dáng đi thanh thoát hơn lúc đi vào họp....
Troll nó phát nào)
- Ah em ơi !mai 8h có mặt ở cty nhé, mai bắt đầu hướng dẫn vận hành...
Mặt nó như này
Và mình bước đi... phong cách like a boss ) gì chứ đùa với a, a hành cho mày chết.....
avatar
minhminh208
Búa Gỗ
Búa Gỗ

Join date : 2016-07-10
Posts : 18

View user profile

Back to top Go down

default Re: [Re-Up] Em Sinh Ra Là Để Hạnh Phúc!

Post by minhminh208 on 10/7/2016, 12:33

Chap 5 : Ngộ Nhận

Spoiler:
Sau cái đêm dạo chơi chợ đêm với 2 chị em nhỏ , Nó muốn không xuất hiện trước mặt nhỏ chị nữa...
Nó...Không muốn phải thêm 1 lần đau vì chuyện tình cảm, nó muốn gạt bỏ tất cả để được cuộc sống bình yên.
Để đi tìm 1 tương lai cho chính mình.

Phải gạt bỏ đi hình ảnh ng con gái khó hiểu đó, quên đi ánh mắt buồn hôm nào...Quên thôi!
Và nó bắt đầu thay đổi từ sau đêm đó, tránh những lúc gặp mặt vào buổi sáng, tránh mặt...Tập trung vào công việc để không còn suy nghĩ về ng con gái đó.

Người nhận ra điều đó không ai khác chính là thằng Tuấn...
-A2 dạo này em thấy anh sao sao đó?
-Tao bình thường, chỉ có mày là khác, dạo này tao thấy mày như người mất hồn vậy?
-hè hè , yêu đơn phương nó vậy đó người ơi!
-Á đù, yêu đơn phương nữa chứ
-Thôi k nói chuyện của em, dạo này em thấy anh như muốn tránh mặt chị em nhỏ đúng không? Tối hôm đó anh làm gì ng ta?
-Đã nói không có gì mà, thôi làm việc đi.

Rõ ràng không thể giấu dc thằng ôn này, nó nguy hiểm hơn mình tưởng...
Rồi mọi chuyện cũng trôi qua êm đềm...Đã 2 tháng từ ngày sống xa gia đình rồi, đã biết tự lo cho bản thân rồi...Trong đầu nó,cũng đã hình dung dc thứ nó đi tìm kiếm là gì, giờ cần phải tập trung cho công việc để sớm hoàn thành cái định hướng đó.

Thỉnh thoảng mẹ có gọi điện hỏi han các thứ, mẹ nói là mẹ nhớ nó...Mẹ mong nó sớm quay về...Nhưng nó chưa thể quay về lúc này,
Áp lực vô hình vẫn còn khiến nó gặp mọi người ở nhà...Nó muốn khi quay về nó sẽ trưởng thành hơn, suy nghĩ chín chắn hơn..
Quyết định vẫn là ở nơi nó, mẹ không thể ngăn cản dc...Mặc dù nó rất nhớ gia đình, nhớ bạn bè, nhưng đã quyết định thay đổi cuộc sống thì phải theo
đuổi tới cùng..Tính tình ngang bướng vẫn không thể thay đổi dc....

Rồi 1 ngày cuối tháng 10 năm đó...1 câu chuyện đã sảy ra, thay đổi rất nhiều trong 1 năm sống xa gia đình...1 lần nữa nó bước chân vào tình yêu...Nhưng đó là ngộ nhận, lỗi lầm nó gây ra khiến cho nó phải hối hận rất nhiều trong những tháng năm về sau.

Hôm đó như bình thường, nó và thằng Tuấn làm việc xong, đang tính đi về phòng nghĩ ngơi thì Anh C( con chú chủ) chạy hớt hơ hớt hải vào nhà,
Thấy vậy nó mới cất tiếng hỏi:

-làm gì chạy như ma đuổi vậy sư phụ- Nó vẫn gọi anh C là vậy
-Tao đang đi tìm con em gái, nó từ SG về, mà giờ chưa thấy về nhà, tao lo quá
-Trời, chắc nó về rồi đi chơi với bạn thôi mà, có vậy cũng làm thấy ghê.
-Mày không biết đừng nói lung tung, tao hỏi mấy đứa bạn nó rồi, tụi nó bảo con Quỳnh nó từ SG về, đi gặp thằng ng yêu cũ,giờ không thấy về nhà, gọi điện thì không bắt máy.
-Hai đứa phụ anh đi tìm nó cái, SDT , hình nó nè.Giúp anh cái nha, để anh đi báo cho ông ba cái.

Uhm , thì giúp thôi, Anh C đã mở lời rồi, vậy là 2 thằng không trở về nhà mà đi loanh hoanh thành phố để tìm người.

-Con nhỏ em anh C dễ thương quá hen a2
-Giờ em Dung hay em Quỳnh mày chọn đi???
-Tất nhiên là em Dung rồi
-Vậy thì im lặng nhìn 2 bên đường đi
-A2 bị miễn nhiễm con gái rồi ...Nói rồi nó cười hô hố, làm mấy đứa đi gần nhìn 2 thằng như 2 thằng điên.

Đang suy nghĩ không biết con này đi gặp bồ xong, có khi nào 2 đứa nó vào ks ũn ũn , bắt tụi mình đi tìm thì khốn nạn thay

Thì có DT, anh C gọi:

-2 đứa chạy xuống cầu xxx ( cầu này nối liền giữa ĐắcLak và ĐắcNông ( thím nào ở khu này chắc biết, em thì quên tên rồi)
Anh nghe bạn nó nói lúc chiều thấy 2 đứa nó ở gần khu đó.Giờ anh cũng đang chạy xuống.
-Dạ, em cúp máy nha.

Mẹ kiếp , trời lạnh như chó mà giờ phải ra khu đó...Nhưng thôi lỡ nhận lời rồi...Quay đầu xe, chạy ra hướng cầu xxx...

Từ đằng xa đã thấy 1 đứa đang ngồi trên thành cầu, đầu gục xuống, hai vai rung rung...Chắc là nó rồi chứ chẳng ai, cái dáng này so với cái dáng người trong bức ảnh hồi chiều anh C đưa cũng giống giống.Thôi liều đại vậy, dừng xe lại, nó mới bảo thằng Tuấn

-Giờ mày đứng đây, để tao lại coi thử sao.Nếu anh C tới thì kêu từ từ hãy tới chổ nó nha, chứ không nó nhảy xuống là thua luôn đó, tao không biết bơi...
-Ok anh 2, cố lên nha, làm anh hùng cứu mĩ nhân

Không trả lời thằng Tuấn, nó từ từ đi bộ tới chổ con nhỏ ngồi...Trên đường đi, nó móc gói thuốc ra châm 1 điếu....rồi từ từ thả làm khói trắng ...
Đi qua chổ con nhỏ đang ngồi, liếc nhìn thì đúng là nhỏ em Anh C...Bước qua luôn, không vội vàng gì cả, mắc công nhỏ làm bậy thì không hay

Bước qua cách chổ nhỏ đang ngồi khoảng 1m, nó đứng lại, không nhìn con nhỏ...Mặt nhìn về phía dòng sông, vẫn tiếp tục nhả làn khói...
Nó đang suy nghĩ, phải làm sao đây???Bỗng trong đầu nó lóa lên 1 suy nghĩ...Chắc chắn sẽ thành công...Nó tự nhủ lòng như vậy.

-AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA! Tại sao??? Tại sao lại đối xử với tôi như vậy?
-Đồ khùng, tự nhiên la làng làm ng ta hết hồn.

Nhỏ giật mình bởi tiếng là của nó, nhận ra có ng lạ nên nhỏ phản ứng lại.

-Uh tui khùng nên giờ này mới ra đây , chứ bình thường thì đã ở nhà.

Con nhỏ liếc nhìn nó, bặm môi, nhìn có vẻ tức giận lắm, nó cũng nhẹ nhàng nhích lại gần nhỏ, để có gì còn phản xạ kịp.
-Đồ vô duyên, đi chổ khác đi.
-Tui không đi, tui muốn nhảy xuống chổ này.

Như gợi được sự tò mò trong con người, nhỏ nhìn nó thêm lần nữa và hỏi:
-Sao anh lại muốn nhảy xuống đây???
Thời cơ đã đến, nó chỉ chờ nhỏ hỏi câu này thôi...
-Muốn biết tại sao không?
-Chút chút...
-ờ vậy xuống đi, chứ tui nói chuyện với cô tui mõi cổ quá...
-Uhm- Nói là nhảy xuống liền luôn.
Sau khi 2 đứa ngồi xuống dưới thành cầu . Nó bắt đầu nói :

"Quá Khứ của Quá Khứ"

-Mình...Mình Thích Thủy lắm...Thủy làm bạn gái mình nha!
Tiếng thằng nhỏ ngày càng nhỏ dần nên hai chữ bạn gái nhỏ lắm, làm cho cô bé đối diện không nghe dc...Nhưng cô bé hiểu ,thằng nhóc đang nói gì, khiến cho khuôn mặt cô đỏ lên, trông đáng yêu làm sao.
-A nói gì Thủy không nghe rõ???
-Ơ Ơ... k dám lập lại câu nói vừa nãy, câu nói mà nó đã phải tập trc gương hàng trăm lần...
-hihi! tớ cũng thích cậu.

-Vỡ òa trong niềm hạnh phúc, tình yêu đầu đời của tui là như vậy đó...
-hihi, nghe thích ghê, nhưng tại sao có tình yêu như vậy mà anh còn đòi chết???
-Thì để tui kể tiếp cho nghe.

"Tiếp tục mơ màng về 1 cái quá khứ đã qua..."

Sau buổi tối hôm đó, hiển nhiên nó và cô bé là 1 cặp, đi học chung, đi dạo biển, tất cả những thứ đẹp nhất về tinh yêu tuổi học trò
cả hai đều trải qua, êm đềm như những con sóng biển...Nhưng nó đâu biết rằng Sóng biển có lúc diệu êm, có lúc dữ dội...
Và thằng nhóc 15 tuổi đầu thì đâu biết rằng giông tố sẽ đến với nó sớm thôi...

Kết thúc kì thi Tốt nghiệp cấp 2...Nó chuẩn bị bước vào cấp 3... chuản bị bước vào những tháng ngày quan trọng của đời học sinh.
Háo hức chuẩn bị cho năm học mới, nó chạy sang nhà cô bé để báo tin là nó đã đậu vào 1 trường cấp 3 khá tốt ở TP lúc bấy giờ...

Nhưng sao hôm nay nhà cô bé vắng quá vậy???Sao không còn thấy tiếng nói cười trong căn nhà đó???
Đang mãi suy nghĩ thì có tiếng thằng Tuấn:
-A2 , em tìm a2 nãy giờ...
-Có chuyện gì vậy, hôm nay tao không đi chơi đâu, tao phải tìm Thủy!
-Em... Em....
-Có gì nói đi, tao k rảnh đâu!
-Thủy nhờ em đưa cái này cho anh nè.
Nói rồi, thằng tuấn nhét tờ giấy vào trong tay nó rồi chạy đi...Vội vàng mở tờ giấy ra....Nó không tin vào mắt mình...
Những dòng chữ như nhảy múa trong mắt nó...Nó không tin đây là sự thật

"Cả nhà Thủy sẽ ra nước ngoài sống...Xin lổi vì không thể báo trước cho A....A sống vui nhé...Mọi chuyện sẽ được giải thích khi anh 25 tuổi"

Nội dung dài lắm, nhưng nó đâu có đủ dũng cảm để đọc hết, nó vò tờ giấy, nhét vào túi, rồi dắt xe lững thững đi . Đi trong vô định, k biết đi
về đâu, nó muốn gặp em... người con gái nó yêu, nó muốn hỏi vì sao??? muốn hỏi rất nhiều. Nhưng giờ nó vẫn là 1 thằng nhóc thôi,
làm sao làm dc điều đó.

-Ê Ê- ngủ rồi hả !
-Đâu có, tình yêu của anh bùn quá ...mà giờ anh bao nhiêu tuổi rồi?
-tui mới 18 thôi
-vậy lớn hơn tui 2 tuổi.
-Mà sao cô lại ra đây, ngồi trên thành cầu thấy ghê?
-Tui bùn, ng iu tui phản bội tui....
-uhm, thôi đi về đi, ngồi đây lạnh lắm, để tui đưa cô về.Bữa nào kể tui nghe chuyện của cô nha!
-Anh biết nhà tui ở đâu mà đưa tui về.
-Tui biết rõ nữa là khác, nhìn phía sau kìa...

Cả hai quay lưng lại thì thấy, Chú B, Anh C, Thằng Tuấn đang ngồi nhìn 2 đứa nó...Thoáng chút, nét mặt nhỏ thay đổi hẳn, khuôn mặt giận dữ...

-Đồ đáng ghét, tại sao lại nói dối tôi...- Nhỏ vụt chạy đi....

Nhưng nó đã nhanh tay kéo lại, do phản ứng quá nhanh, nó k kịp giữ chân trụ nên nó ngã xuống, kéo theo nhỏ té theo...Nhưng k phải kiểu trong phim hàn quốc đâu nha các thím, nó thì nằm dưới, con nhỏ thì ngồi lên trên bụng nó, tay nó thì vẫn nắm tay nhỏ. Nhỏ bắt đầu khóc, và đánh nó...

-Anh k nói dối em đâu...Về nhà đi, có gì nói sau nha!
Nhỏ không nói gì , vừa lúc đó chú B, và Anh C chạy lại...

-Quỳnh!con có sao không, thằng A có sao k con?
Hỏi thăm này nọ các thứ rồi mọi người cũng kéo nhau về...Về đến nhà, chú B kêu tụi nó ở lại ăn cơm để cám ơn vụ tìm ra con Quỳnh...

Suốt bữa cơm, nó không dám nhìn con nhỏ, cảm giác ngại ngùng, hơi sợ đang lớn dần trong nó...
Sau đó nó và thằng Tuấn cũng xin phép về nghĩ...Trên đường về, thằng Tuấn hỏi nó:

-Sao a2 làm cho con nhỏ đó xuống thành cầu dc vậy?Mà sao lúc cuối nó lại vùng chạy???
-Tao kêu tao muốn nhảy xuống, nó tò mò nên xuống nghe tao kể chuyện!
-rồi a2 kể chuyện gì cho nó?
-Tao kể chuyện của Tao và Thủy
-Sao??? Anh kể chuyện của anh với chị 2 ,...Ấy chết em lỡ mồm a2 bỏ qua....Anh kể chuyện anh với Thủy hả?
-Uhm....
-Vậy em hiểu sao lúc 2 ng quay lại nhỏ bỏ chạy rồi, có phải nó tưởng a2 nói láo nó nên nó bỏ chạy không?
-Uk, đúng rồi.

Tối này 2 thằng k đi dạo, vì trễ quá rồi, đêm lạnh BMT lạnh hơn...Sương xuống nhiều hơn...
Tắt đèn đi ngủ mà nó trằn trọc không thể ngủ dc...

Nó nhớ về em....Người con gái đã rời xa nó...
Nó nhớ về người con gái nó mới gặp mấy tiếng trước.
Nó cảm thấy tình cảm đang dâng lên trong nó...Nó muốn che chở cho nhỏ, nó muốn bảo về nhỏ
Bỗng chốc sao hình ảnh đôi mắt nhỏ Khanh hiện về trong tâm trí nó, sao vậy nhỉ??? sao lại xuất hiện trong nó làm gì???
Sao lại khiến nó suy tư. gạt bỏ hình ảnh đó đi thôi.

Phải rồi! đã có cách gạt bỏ hình ảnh đó....Nó chìm vào giấc ngủ...

BMT ! anh Sẽ trả lại nụ cười cho Em
avatar
minhminh208
Búa Gỗ
Búa Gỗ

Join date : 2016-07-10
Posts : 18

View user profile

Back to top Go down

default Re: [Re-Up] Em Sinh Ra Là Để Hạnh Phúc!

Post by minhminh208 on 10/7/2016, 12:33

chap 6 vội vàng


Spoiler:
Sáng hôm sau khi đi làm, nó và thằng Tuấn dc Anh C mời ăn sáng...
3 anh em vừa tâm sự ... Anh C kể về gia đình anh , về con Quỳnh... Anh C kể, nó thì lắng nghe, còn thằng Tuấn thì lâu lâu pha trò xen giữa những câu chuyện của Anh C

Ăn xong 3 anh em đi vào xưởng làm việc... Vừa leo lên lò, chuẩn bị bắt tay vào việc thì có tiếng gọi:

-anh kia, Tui gọi anh đấy....
Lơ ngơ chưa hiểu việc gì thì nhỏ đã chạy sộc sộc tới chổ nó làm..
-Tui kêu anh đó, bộ điếc hả?
-ờ...mà không... mà kêu tui có chuyện gì...

Mãi mới trả lời dc, vì mắt đang bận nhìn cặp vếu của nhỏ... vì nhỏ đang bận đồ ngủ, Không thể kiềm hãm cái sự sung sướng đó lại nên buộc lòng phải nhìn thôi...
- phải, tui kêu anh, tui muốn nói chuyện với anh, anh đi theo tui 1 lát...
-Nhưng tui đang làm việc...
-Vậy a muốn làm tiếp hay dc nghĩ luôn bây giờ
-ờ ờ...vậy giờ đi luôn hả?
- Chờ tui đi thay đồ...Nhìn nãy giờ đủ rồi.... Ngớ cmn người luôn... con này nguy hiểm quá...

Được nghỉ xả hơi rồi, đi kiếm snh C nói với ảnh 1 tiếng cho phải lệ...Thằng Tuấn cười đểu nó :
-Chúc anh 2 vui vẻ...

Sau khi nói chuyện với a C xong thì nhỏ cũng bước ra... Có chút choáng nhẹ, váy ngắn nhé, áo thun hellokitty nhé, nói chung là duyệt...Nhưng khuôn mặt thì toát lên cái lạnh k thể đùa dc...
-Đi thôi...
-uhm...
Lấy xe ra chở nhỏ , cơ mà không biết phải đi đâu , quay lai hỏi con nhỏ :
-Đi đâu bây giờ?
- Về nhà anh?
-Hả??? Nhỏ này muốn gì đây trời....
- Chẳng lẽ anh mặc đồ này đi với tui hả?

Ah, thì ra là nó đang mặc đồ đi làm, nhìn lôi thôi chẳng khác nào thằng xe ôm...Chạy xe về phòng...Xe vừa về tới phòng... Nó đang loay hoay mở cửa thì thấy hơi lạnh lạnh, cảm giác như có ai đang nhìn nó từ phía sau...Quay lưng lại thì nó hơi giật mình...Là nhỏ... ng con gái có đôi mắt buồn...Đang nhìn nó, khuôn mặt thoáng chút buồn... thấy nó quay lại, nhỏ vội bước đi.... Bất chợt nó thấy khoé mắt nhỏ có chút long lanh....

Tại sao e lại xuất hiện lúc này chứ??? Tại sao lại để anh nhìn thấy đôi mắt buồn của e??? Anh đang cố quên hình bóng của e mà... Đang mãi nghĩ về ng con gái đó thì có tiếng gọi đưa nó về thực tại...

-Nè làm gì mà lâu vậy???Thấy gái là mặt ngu thấy ghê ah...

Không trả lời, nó bước vào phòng, để mặc kệ con nhỏ kia... kiếm đại 1 cái quần jean và cái áo thun, nó tắm rửa rồi bước ra....

-Đi thôi, nhanh còn về làm, hnay tui mà bị trừ lương thì cô biết tay tui....
-uhm, anh biết quán cf xxx không, chở tui ra đó.
-Tui k biết, cô chỉ đường đi...

Theo chỉ dẫn của nhỏ, nó cũng tìm đến được nơi nhỏ muốn đến... Một quán cf có nhà sàn, không khí ở đây thật náo nhiệt, đúng là thứ 7 mọi ng ai cũng vui chơi thoải mái...Làm nó nhớ lại cảm giác cuối tuần khi ở VT.

Anh chị uống gì, vừa ngồi vào bàn thì nhỉ tiếp viên tới odder nước ngay.
- Cho 1 cf k đường nha em
- 1 Cam ép...
Hình như đứa con gái nào cũng thích món này thì phải....
-Cô gọi tui đi ra đây chi vậy?
Nó hỏi nhỏ khi thấy nhỏ cứ im lặng và khoấy li nước...
-Tui....tui muốn nhờ anh 1 việc.
-Nói đi, tui đang nghe....
- Tối nay tui phải đi sinh nhật..., mà tui k có ai đi chung nên tui muốn nhờ anh đi chung....
- sinh nhật bồ cũ hả???
- Sao a biết???
- đoán.
- vậy sao? anh giúp tui nha...
- để tui suy nghĩ...

Câu chuyện mà mời đi sinh nhật kiểu này nó rành quá rồi, nó cũng từng giúp nhiều nhỏ bạn của nó... Nên cũng thấy bình thường, nhưng với nhỏ này thì mới quen nên cũng hơi ngại.

- anh suy nghĩ gì lâu vậy?
- Thôi cô nhờ ng khác đi, tui thấy kì quá...
- Tui năn nỉ anh đó, giúp tui đi, tui ở đây chỉ vài ngày là đi SG lại rồi, k ảnh hưởng cuộc sống của anh đâu.

Uhm thì thôi vậy, giúp nhỏ 1 lần, biết đâu nhỏ kêu chú B tăng lương thì sao. hêhhe
Chỉ gật đầu mà k trả lời, mắt nhỏ nhìn vui hẳn... Lại vướng vào rắc rối thôi... Sao phức tạp quá, nó muốn bình yên mà....
Chiều 2 thằng dc về sớm, chắc do nhỏ tác động với chú B rồi...
Thằng Tuấn thì hí hửng lắm vì dc về sớm, để tối còn đi dạo với em D của nó nữa, hai đứa tối nào cũng đi dạo bỏ mặc nó ở phòng tự kỉ....
Về tới phòng, thằng Tuấn nhường nó tắm trc để còn chuẩn bị tối đi SN nữa...

Tắm xong, đang lựa đồ tối đi SN thì Nhỏ Khanh qua phòng nó...
- Anh A ơi! em nhờ chút....
Thái độ bình thường của nhỏ làm nó hơi lạnh lưng, nhưng cũng bước ra xem có việc gì...
- Có gì không K?
- Tối nay e đi SN mà xe em hư, anh chở e đi giùm dc không???
- Khi nào e đi???
- Bây giờ luôn anh...

Nhỏ nói mới để ý, hôm nay nhỏ mặc cái đầm màu đen, nhìn rất đẹp, Sang trọng làm toát lên nước da trắng và khuôn mặt kêu hãnh của nhỏ...

- Chết cha, giờ thì anh bận đi công chiện rồi, để anh kêu thằng tuấn chở a đi, rồi nó quay về chở e nha....

Nhỏ miễn cưỡng gật đầu, thằng Tuấn chở nó đến nhà nhỏ Quỳnh xong rồi quay về chở K đi SN...

Đến nhà nhỏ quỳnh, nó đang lơ ngơ, tính kêu cửa thì nhỏ bước ra.... Hôm nay nhỏ cũng mặc chiếc đầm màu đen, trái ngược với nhỏ K, chiếc đầm này nhìn trẻ trung hơn...toát lên vẻ năng động...khoe đường cong gợi cảm của cơ thể ng con gái.... nó lẩm bẩm:"đường cong của em khiến trên người anh có thêm đường thẳng"

- Ủa xe anh đâu, sao a đi bộ?
- Ah, thằng tuấn có việc nên lấy xe đi r, thôi đi nhanh k trễ...

Trên đường đi, 2 đứa cũng có nói chuyện nhiều về học tập cuộc sống... , nó thấy 2 đứa cũng có vẻ hợp nhau đây...

Tới buổi tiệc SN, chắc hẳn ng chủ bữa tiệc là 1 ng giàu có, nếu là bạn đồng trang lứa với nhỏ thì chắc là con đại gia rồi....

Một nhà hàng sang trọng... Với nhiều vòng hoa hai bên lối vào sảnh chính của buổi tiệc... Quá hoành tráng...Quá xa xỉ... Nhưng nó k có lạ với những điều này... nó đang có 1 thằng bạn, 1 thằng em cũng là con đại gia....Nhưng thằng Tuấn ít phô trương, chỉ khi nào ba mẹ nó bắt nó thì nó mới phải làm như vậy thôi, chứ k thì mọi năm tới sinh nhật, ae thân thuộc toàn ra ván cóc ngồi chúc nhau thôi....

Toàn những cậu ấm chô chiêu của phố núi....Có hơi choáng ngợp bởi nhiều âm thanh tạp lẫn, mùi nước hoa, rượu.... Thôi kệ dc đi ăn chùa mà, sao phải ngại nhể

Đang mãi quan sát xung quanh thì có tiếng nói:
- Trời đất con quỷ, cả mấy tháng nay k liên lạc dc với mày... Tưởng mày theo trai nào ở SG rồi chứ...
- Uhm, tao mới về hôm qua, thôi vô đi
- Mà khoan, ai kia??? mới hả?
- bạn tao, lúc khác giới thiệu nha.
Cũng gật đầu chào cho nó lịch sự tí...

Rồi cả đám kéo nhau vô bữa tiệc...Thì ra bữa tiệc này chủ yếu là dành cho các bạn trẻ, vì k thấy các vị phụ huynh đâu hết....

Mọi âm thanh náo nhiệt đang diễn ra thù bỗng im lặng:
- Xin mọi người nghe mình nói nha...xin cám ơn mọi người đã đến dự bữa tiệc SN này của mình, nào chúng ta cùng nâng ly nào... Sau đó là màn 1...2...3 chịch... ah nhầm dzô

Rồi thì chủ nhân buổi tiệc cũng đi loanh hoanh các bàn gọi là tiếp khách...Nó thì cứ ngồi nhìn mọi người cười nói vui vẻ, riêng nó ngồi đó, bên cạnh là người con gái mới vừa quen.Cảm giác chẳng thoải mái tí nào... Cảm giác lạc lõng giữa không gian này...Đang ngồi tự kĩ thì chủ nhân bữa tiệc cũng đến bàn nó...
Cũng vui vẻ nâng li chúc mừng anh ta, có điều là anh k cũng như nó k biết gì về nhau... Thật là kì cục, hai con người k quen biết...Như nhận ra sự có mặt của nó, anh ta vui vẻ đến và hỏi nó:

-anh bạn đây là?
-Mình là bạn của Quỳnh...
-Thì ra vậy, mừng cho e nhé Q....

Nói rồi, anh ta cười thật to, nụ cười đểu giã, khiến nó hơi khó chịu...nhưng kệ thôi.... Tính đứng lên đi ra ngoài cho thoáng thì :
-ấy anh bạn đi đâu thế? vừa mới nhập tiệc thôi mà...
- Uhm, mình ra ngoài hút thuốc thôi mà.
-Ây da, mình nhà mình quen a chàng sành điệu chưa này mọi người, hút thuốc nữa cơ...

Em thề là e cay lắm r, nhưng vì lỡ nhận lời với con Q rồi nên e im lặng... lẵng lặng đi ra ngoài thôi. Con quỳnh thì đứng lên :

-Tôi quen ai là quyền của tôi, anh có quyền gì mà nói, Hômnay tôi coi a như ng bạn nên mới đến dự SN anh, biết trc vậy thì tôi đã k đến...

Rồi nó cũng chạy theo e...Nó nắm tay e từ từ đi ra khỏi sảnh tiệc dưới sự soi nhói của rất nhiều người... Trong đó lại xuất hiện một đôi mắt buồn, nhìn về phía nó, nhưng k bàn tán hay xì xào gì, chỉ im lặng và nhìn... Dõi theo bước chân nó đang từ từ tiến ra khỏi đây. Cái nơi dành cho những kẻ giàu có...

Nó gần như chết lặng khi bắt gặp ánh mắt đó, lầm lũi bước đi, k dám nhìn vào đôi mắt ấy, như đứa trẻ mắc phải lỗi lầm....

Trên đường về, nhỏ Quỳnh xin lỗi nó nhiều lắm, nhưng tâm trí nó k để ý đến những điều nó phải nghe tring bữa tiệc đó. Lòng nó đang rối bời bởi ánh mắt của em... Đôi mắt buồn!

Đưa nhỏ Quỳnh về tới nhà, mặc dù nhỏ kêu để nhỏ đưa nó về, nhưng nó k chịu, nó kêu vó thằng Tuấn đón rồi... Vậy là nó lững thững đi bộ về nhà... dù rất xa, nhưng nó muốn đi bộ, để thư giãn đầu óc, để xoá đi nỗi buồn trong lòng

Đang lầm lũi đi dưới những hàng cây hai bên đường thì nó nghe tiếng xe máy rú ga... Thầm nghĩ chắc lại là mấy thanh niên đua xe , nên nó tiếp tục đi, nhưng tiếng xe càng ngày càng gần, và rồi....

Nó mở mắt ra,nó đang nằm trong bệnh viện...cũng may nó k sao, chỉ bị trầy sướt nhẹ, đầu hơi nhức, chắc nó bị té, nên vậy thôi... Nhìn xung quanh thù thấy thằng Tuấn đang ngồi cùng con Quỳnh và Khanh....

Con Quỳnh thì khóc, đôi mắt đỏ hoe, bờ vai rung lên từng cơn... Riêng Khanh chỉ ngồi nhìn nó và im lặng....

Thở dài... Thấy nó tỉnh nên tất cả chạy đến hỏi han, thằng tuấn chọc nó:
-Anh 2 lại thử thắng xe ng ta hả?

Hai ng kia thì không hiểu gì , chỉ hỏi xem nó có sao không... Nó nói không sao rồi kêu thằng Tuấn đưa 2 nhỏ về, Nhỏ quỳnh thì k chịu, đòi ở lại... Nhưng nó nói nó muốn ở 1 mình...Vậy là sau 1 hồi tranh cãi, tất cả cũng đi về... Chỉ riêng nó ở lại trong căn phòng đầy mùi sát trùng....
Vắt tay lên trán, suy nghĩ về tất cả mọi chuyện, nó nhận ra rằng... Chạy trốn cuộc sống này k hề đơn giản... Nó chỉ mới vừa bắt đầu bước chân vào cuộc sống đầy giông tố này thôi...

Đang mãi suy nghĩ thì thằng Tuấn bước vào....
-anh 2 thấy sao rồi?
-bình thường ah... k có gì đâu, thôi nghĩ đi, mai rồi về....
-Lúc nãy có chuyện gì đúng k a2?
-Quỳnh nói với mày hả?
-Không! nhưng những chuyện như vầy, đâu phải ae mình mới trải qua...
-Uhm, đúng là có chuyện, nhưng k chắc tao bị vậy là do chuyện đó, chắc chỉ tai nạn thôi....

Thằng tuấn k nói nữa... nó cũng im lặng và suy nghĩ....Cũng mong là chuyện ngoài ý muốn....

Rồi nhịp suy nghĩ của nó lại hướng về Khanh...Gần đây là suy nghĩ về người con gái này hơi nhiều, phải nói là nó suy nghĩ về nhỉ mổi ngày...Không được rồi, phải thoát khỏi suy nghĩ này thôi...

Và nó đã nghĩ đến Quỳnh, cảm giác nó dành cho nhỏ là gì nhỉ, một chút tò mò, 1 chút rung động.... hay là một chút tà ý xuất huện ở buổi sáng nay....Và nó quyết định sẽ tán tỉnh nhỏ, bản tính hiếu thắng của thằng con trai lại cuồng cuồng chảy trong huyết mạch của nó....
Và nó chìm vào giấc ngủ....

Nhưng nó k biết dc, nó đã quá vội vàng...
Nó đã k làm chủ dc suy nghĩ của mình...
Nó đã nôn nóng muốn che lấp bóng hình một người con gái bằng bóng dáng của một người khác.
Nó không biết được rằng việc nó làm đều gây tổn thương cho cả 2 người đều yêu thương nó....
avatar
minhminh208
Búa Gỗ
Búa Gỗ

Join date : 2016-07-10
Posts : 18

View user profile

Back to top Go down

default Re: [Re-Up] Em Sinh Ra Là Để Hạnh Phúc!

Post by minhminh208 on 10/7/2016, 12:34

Như Ngày đó


Spoiler:
Không nằm trong chuyện đâu nhé, vì nghe thấm quá nên post thôi

"Trong lòng anh là con sóng dữ
Tâm trí a ko phút bình yên "
Muốn quên , nhưng điều đó ko thể
Nơi anh gió lại về
"Bến bờ hạnh phúc thật xa xôi
Nhưng nếu ko dám đi sẽ ko bao giờ tới"
Dù giờ người đã xa rồi
Lời ca cũ a vẫn giữ trên môi


Và anh nhớ những ấm áp câu ca này …
Lời ca cũ cũng đã thấm đôi môi này
And you break mah heart … yea u break mah heart …


Anh nhớ nụ hôn ..xa
Anh nhớ từng câu..ca
Anh nhớ giọng em... hát
Anh nhớ ngày hôm ..qua

Bao lần ta xiết môi
Có lẽ em quên hết rồi
Có lẽ ko cần thiết nói
Có lẽ anh đã biết rồi
Là ngày mai sẽ như hôm nay anh ko về
Nhớ thật dễ nhưng mà quên a ko thể
Phố ngắn vắng em, chợt phố xa
Giấu nhớ, giấu thương đừng nói ra
Yêu em, đôi lúc ko biết anh hành động đúng hay là sai
Ngày trước đây, từng phút vui , từng ấm êm ta bỏ lại
Và bước đi, cùng nỗi đau , cùng mất mát, giờ còn ai
Nơi cũ a quay lại
im lặng noi đây, làm nỗi nhớ phải lên tiếng vậy yêu có phải chết đi ở trong lòng 1 ít không ?
Phần còn lại còn sống chắc là để nhớ và để mong

Ngày mà hương tóc bay qua nơi này …
Ngày mà đặt nỗi nhớ vương đôi vai gầy …
Khi những ngày cũ …
Hoàng hôn êm đưa ta qua con phố dài …
Anh không thể giấu đi nỗi nhớ này …
Để lại cả nước mắt trong câu ca này …
Chiều buồn một thoáng đây thôi …
Rồi cứ xa xôi … giấc mơ …
Vì anh luôn biết anh không thể …

Không ai trong ta chắc về ngày mai sau …
Và … Anh cũng không hề muốn rằng mình xa nhau đâu…
Nhưng mà …
Tình yêu hôm qua được đo bằng nỗi đau … oh… !!
… Thời gian không cho 2 ta lựa chọn yêu thương …
Đừng bắt anh nơi đây ghì chặt nỗi nhớ …
Đã qua rồi …
Chỉ còn một chút hương ngày đầu …

Chỉ còn một chút hương ngày đầu...
Anh giữ... làm kỷ vật để dày vò nhau
Được không? Ta sẽ lại tay trong tay... dẫu...
cho niềm tin..từ anh...em đã để lạc mất từ lâu...

Nếu hạnh phúc là thứ gì đó giản đơn ngọt thanh mà anh từng nếm thì...
Đừng ép anh phải từ bỏ...
Nếu đau thương là chút vị gia thì thay vì nhả anh đã ăn hết...đi!
Anh mạnh mẽ hơn...cũng từ đó
"Chuyện đôi ta" anh đọc đến chương cuối...
Nhưng không hiểu rõ nên đành phải đọc lại...
Anh biết trong tình yêu nguyên tắc là rượt đuổi...
Anh mệt rồi...Anh chạy đi...em đợi ở đây thôi...
"Anh đâu biết chắc chuyện mai sau?
Anh chẳng có chuyện gì để giấu"
Anh không thể cứ qua loa bằng vài câu
Lên chuyến xe rời em...lặng lẽ chẳng thấy về...
Nực cười...Nơi đây anh gọi là nơi cuối
Dù biết... mọi chuyện từ em là may rủi
Anh như thằng khờ tự cô lập trong hoài niệm
Muốn đi tiếp nhưng không thể nên đành chờ người thay thế...
Anh lội ngược mưa để tìm lại...
Vài dòng tâm sự anh viết ở đầu bài...
Họ nói anh đi tìm em nhưng đâu phải
Dưới gốc cây chiều mưa, giờ đây đã phôi phai

Họ trao em bông để nhìn nó tàn úa
Anh trao em hạt...để nhìn nó trổ hoa...
Em có đánh đồng anh với họ cũng bằng thừa...
Cũng chỉ vô ích thôi em,...đừng cố quá
...Anh xin lỗi vì đã hứa...
Anh xin lỗi...vì đã hứa...:
avatar
minhminh208
Búa Gỗ
Búa Gỗ

Join date : 2016-07-10
Posts : 18

View user profile

Back to top Go down

default Re: [Re-Up] Em Sinh Ra Là Để Hạnh Phúc!

Post by minhminh208 on 10/7/2016, 12:34

chap 7 : Phần 1 Có yếu tố 18+, vui lòng cân nhắc trc khi đọc, mod và admin tha e nhé!

Spoiler:
Sau cái đêm nằm viện đó, Nó quyết định sẽ tán nhỏ Quỳnh để gạt bỏ hình bóng K trong tâm trí nó...

Sáng hôm sau, thức dậy thì nó thấy K đã ngồi bên cạnh, nó im lặng... Bản thân nó muốn dc nói gì đó với em...Nhưng nó không làm dc, nó quyết định từ bỏ... Im lặng để tạo ra khoãng cách giữa e và nó...

Được 1 lúc thì Quỳnh vào... Cơ hội của nó đã đến...Nó bảo quỳnh dìu nó ra ngoài để thanh toán viện phí rồi về.
Khanh vẫn ngồi đó, im lặng dõi theo... Nó buồn lắm, nhưng nó đã quyết định rồi... nó sẽ trả lại cho em nụ cười hôm nào....
Ra đến quầy thu tiền viện phí, thì cô y tá bảo đã có ng thanh toán. Nó nghĩ chắc Thằng Tuấn trả tiền rồi nên cũng k nghĩ nhiều, nó và quỳnh vào phòng dọn đồ rồi về. Khanh chắc đã về từ lúc nãy rồi....

dọn đồ đạc xong rồi đi về phòng, do đồ đạc k có nhiều nên cũng nhanh thôi.Về tới phòng thì thấy thằng Tuấn đang khoá cửa phòng.
-Ủa a 2 sao về sớm vậy?
-Uhm, tao đâu thích ở chổ đó...
-dạ thôi a 2 vào phòng nghĩ đi... Nói rồi nó mở cửa phòng cho 2 đứa đi vào.

Bước vào phòng, nó chỉ muốn nằm xuống, đầu nó lại cảm thấy đau nữa rồi.Nằm suy nghĩ vẫn vơ rồi nó lại chìm vào giấc ngủ... Lạ thật! sao nó lại như vậy nhỉ? Thức dậy thì nó thấy nhỏ Quỳnh đang nhìn nó, đôi mắt ướt đẫm...
Nó đưa tay lau giọt nước mắt còn đọng lại trên bờ mi của nhỏ...
-E đừng khóc... Anh sợ giọt nước mắt.
-Dạ e hứa sẽ k khóc nữa.
-Thôi mình đi ăn nha e... a đói rồi, mà mấy giờ rồi e?
-Dạ, 2 giờ chiều rồi anh

mới đó mà đã 2 giờ chiều, nó ngủ cũng lâu quá rồi...mà thằng Tuấn đâu rồi ta? Sao mấy ngày hnay thấy nó sao sao á, để tối nay hỏi nó thử...

Rồi 2 đứa cũng đi kiếm chổ ăn, không biết do phải uống thuốc tây nhiều hay sao mà miệng nó đắng nghét... Ăn cũng k có thấy ngon, trệu trạo nhai đại cho xong bữa...

Ăn xong , nó chở nhỏ ra quán cf hôm bữa... Đơn giản vì nó muốn uống cf, muốn dc cảm nhận vì đắng, để k cảm thấy đắng lòng vì quyết định của nó.

chờ nhỏ tiếp viên đem thức uống xong, nó ngồi nhìn nhỏ quỳnh, làm nhỏ ngại đỏ mặt, nhưng đó là cách tấn công của nó....Còn nhỏ thì cứ lấy tay vuốt tóc e lệ...

-Cảm ơn e đã giúp a nha....
-Dạ, cũng tại e mà a mới bị vậy mà.
-Thôi đừng nói chuyện đó nữa.Ang muốn nghe chuyện của e....
- Chuyện gì???
- Lí do e ngồi ở cây cầu đó???
.........
Nhỏ kể 1 mạch chuyện tình của nhỏ... đại loại là 2 đứa nó quen nhau từ lúc hè, khi nhỏ Quỳnh từ tp về nghỉ hè. Rồi nhỏ vào TP học , thằng này ở đây lăng nhăng với con khác.Bạn bè của nhỏ biết dc nên kể cho nhỏ, vậy là nhỏ trở về... và gặp thằng đó, 2 đứa cãi vã sao đó, rồi nhỏ buồn, lại k dám về nhà. Vừa kể vừa khóc, nó cảm thấy tình cảm của nó dành cho nhỏ lớn hơn 1 chút. Nó chuyển sang ghế cạnh nhỏ, lau nước mắt và kéo đầu nhỏ dựa vào vai mình.
- Thôi nín, e đã hứa k khóc nữa rồi mà, có anh ở bên e rồi đây.
Nhỏ không nói gì, chỉ gục đầu vào vai nó và khóc....
Đến chiều thì chở nhỏ về phòng, Trên đường đi, Nhỏ vòng tay ôm nó, tựa vào vai nó và... cặp vếu thì tì hẳn vào lưng nó....Tà ý ngày càng dâng cao trong lòng....
Về phòng , kêu Quỳnh về nhà, còn nó thì đi tắm.Tắm xong đi ra ngoài thì thấy thằng Tuấn và nhỏ Dung đang ngồi nc với nhau, mắt nhỏ có vẻ như mới khóc. Thấy nó nhỏ liền lau đi rồi đứng dậy đi về...Chắc thằng này làm gì nhỏ rồi...
-Mày làm gì con người ta mà nó khóc vậy?
-Có gì đâu, cãi nhau đó mà.... nó ấp úng trả lời...
Quan sát vẻ mặt thằng này thấy có vẻ nó đang giấu gì mình nên nó nói:
-Mày đang giấu gì tao???
-không có đâu a2
-Tuỳ mày, nhưng đừng để tao biết...

Thằng Tuấn ngồi im lặng, nhìn nó đăm chiêu thấy tội...
-Thôi đi ăn cơm, rồi về nghĩ.
-Dạ...

Hai thằng đi ra quán cơm bình dân làm 2 suất... xong lại rủ ngau đi dạo... rồi về phòng ngủ, mai còn đi làm...Hai thằng đang trên đường về thì có 3 cái xe đứng giữa đường, chặn xe của 2 thằng lại...Thì ra là chủ nhân bữa tiệc SN hôm nọ...
-Chào a bạn...
-Chào a, có việc gì không anh? Nó lịch sự đáp lại...
-Không có gì , chỉ là muốn đập mày 1 trận thôi mà, nói rồi thằng bay lên đạp cho 1 cái,làm nó té lăn quay, thằng Tuấn quăng xe, chạy lại đỡ nó. Đứng dậy, nó tiến tới gần thằng kia:
- Tao k biết lí do và cũng k muốn biết lí do mày đánh tao. Nhưng mày chỉ đánh tao dc 1 lần, cũng như đây là lần chào sân của tao ở cái đất này thôi.
Nói rồi nó đấm vào bụng thằng kia 1 cái, thằng đó khuỵa xuống , nó nắm cổ áo thằng đó và nói nhỏ...."Đừng làm phiền tao".
-Đi về thôi Tuấn.
Thằng tuấn k nói gì chỉ lấy xe rồi chạy đi... Trên đường về, thấy thằng Tuấn im im, nên nó bắt chuyện :
- Sao nãy mày k nhảy vô đánh phụ tao, làm tao bị đánh đau quá trời...
-Thôi đi ông nội, nó đâu phải là đối thủ của anh,thì e ra tay làm gì, với lại mấy đứa đứng ngoài, nhìn thôi là e biết tụi chết nhát rồi.
Hai thằng cười như điên rồi phóng xe về...

Về đến phòng thì thấy Quỳng đứng trước cửa ...
Thằng Tuấn thì vào phòng, vòn nó với Quỳnh ngồi tâm sự ở hàng ghế trc phòng...Ngồi tâm sự không thì tay chân nó cũng buồn... Máu dê trong người thì cuồn cuộn chảy ... nên nó nhìn vào mắt nhỏ, nhỏ ngại ngùng quay đi, nó kéo nhỏ vào lòng... ôm ấp vỗ về, Nó xoay mặt nhỏ lại rồi đặt lên đó 1 hôn...Nhỏ vồn vập đáp trả, và bàn tay nó thì làm nhiệm vụ ... Từ lưng,eo, rồi lên đến đỉnh đồi....Mát quá, mịn quá, da thịt của nhỏ làm nó phát điên lên...Cũng may là có tiếng xe của mấy ng xung quanh nên nó bừng tỉnh và ngồi ngay ngắn lại... Đang hay thì đứt dây đàn,Tụt mẹ nó hứng nên nó kêu nhỏ đi về chứ khuya rồi...

Nhỏ về rồi, nó đi vào phòng chuẩn bị ngủ, thấy thằng Tuấn nằm đó, đang suy nghĩ gì ghê lắm...

-a2 nè, ba má e kêu e về đi Sing...
-Du học hả.
-uhm.
-Vậy thì đi thôi, nhà có điều kiện thì đi sau này còn có tương lai.
-Biết là vậy, nhưng e với Dung chỉ mới bắt đầu, rồi vòn anh nữa chứ.
-Nếu yêu nhau dc thì chờ, k thì thôi, Còn tao thì sao?
-Thì a đang gặp rắc rối với tụi kia...
-Mày nghĩ gì vậy...Lo chuyện của mày đi, còn tao để tao tự giải quyết...

Khuyên nhủ nhiều lắm thằng Tuấn mới đồng ý về nhà....Vậy là sắp phải ở đất khách quê người 1 mình rồi...
Tuần sau thì nó và nhỏ Quỳnh đi chơi nhiều hơn, Nhỏ xin chú B cho nó nghỉ để dắt nhỏ đi chơi, Thằng Tuấn cũng xin nghỉ để tuần sau cũng về nhà... Nó tranh thủ 1 tuần này để đi chơi với e Dung, cơ mà tội thằng bé, nhỏ Dung phải đi học, hai đứa chỉ chơi bời k dc bao nhiêu.

Cả tuần đó nó và Quỳnh đi chơi rất nhiều nơi...Nó dường như quên hết đi mọi ưu phiền, hình bóng K cũng k còn xuất hiện nhiều trong suy ngĩ của nó... Tưởng đã quên nhưng ngàn ngày nhớ...

"Cảnh báo... Đoạn này có yếu tố 18+" Vui lòng k đọc nếu bạn dưới 18 ,Em sẽ k chịu trách nhiệm cho hành vi cho tay vào quần của các thím....

Đó là ngày cuối cùng Quỳnh ở BMT, ngày mai là Quỳnh sẽ đi SG....
Sau khi đi chơi ở Buôn Hồ về, 2 đứa đang chạy về phòng nó , thì bất chợt, một cơn mưa ập đến, xe thì k có áo mưa, nên hai đứa ướt như chuột... Phóng nhanh về phòng không thì 2 đứa ốm mất, về phòng thì k thấy thằng Tuấn đâu...
Nó kêu Nhỏ vào tắm rửa thay đồ để khỏi lạnh, còn nó thì ngồi ngoài châm thuốc, nhìn mưa và nhớ lại những kí ức về Thuỷ qua cơn mưa....
Mãi mê chạy theo những hồi ức về mối tình đầu dang dở... Nó cảm nhận rõ bầu vếu căng tròn đầy sức sống đang tì vào lưng...
Quay lại thì Quỳnh đang ôm nó từ phía sau.... trên người đang mặc chiếc áo sơmi của nó, cái áo tuy dài, nhưng k thể che dc đôi chân dài, trắng mịn của nhỏ, thấp thoáng sau chiếc ái nó thấy cái chip màu đen... Màu huyền bí... Máu huyết đang chảy rần rần trong nó... Nó khô cả cổ họng.... mắt ghì dần như hoa lên... Ghì lấy nhỏ, nó hôn như điên dại lên đôi môi mộng đỏ đó...Và rồi, từng cái nút trên cái áo sơ mi cũng dc nó cởi bỏ.... Như cởi bỏ sự rào cản 2 tâm hồn... Nó quấn lấy nhỏ....

Ờ thì có 1 khắc nào đó khi yêu đương thăng hoa
Vài rào cản họ gỡ bỏ băng qua
Khi xác thịt lấp lý trí mặc hoạ
Khi lời nói được biểu đạt bằng rên rĩ xuýt xoa
Có 1 khắc anh và em á mình mất kiểm soát
Chắc là khi yêu đương nhốt trong thâm tâm được dịp thoát
Khi hơi ấm nơi ta sưởi ấm thân nhau lạnh toát.
Căn phòng nhỏ nóng dần lên thiêu rụi hết lo toan
Dáng em gầy ấm lên trong hân hoan
Chắc là đêm nay không riêng anh mà cả em còn nhớ
Vì hơi ta còn vương thân nhau ta quen thân từng nhịp thở
Và rồi mình quyện vào nhau như 2 giọt nước chỉ sau vài 3 câu
Anh còn bị kẹt ở trong khoảnh khắc mà 2 ánh mắt mình tìm nhau
1 phần của a đã nằm trong em, rớt vào màn đêm rồi chìm sâu
avatar
minhminh208
Búa Gỗ
Búa Gỗ

Join date : 2016-07-10
Posts : 18

View user profile

Back to top Go down

default Re: [Re-Up] Em Sinh Ra Là Để Hạnh Phúc!

Post by minhminh208 on 10/7/2016, 12:35

[Nhật Kí] Khi Tôi 25 !!!
Spoiler:
Sau đêm mưa gió đó thì... Nó lại trở về với cuộc sống bình thường và có phần thầm lặng hơn... Cuối tuần này là thằng Tuấn về VT và chuẩn bị đi Sing...Nó cũng sẽ quyết định khi thằbg Tuấn bay nó sẽ về tiễn thằng ae lên đường đi tìm tương lai..

Nó và nhỏ Quỳnh tối nào cũng gọi điện cho nhau... Như đôi chim quấn quít k thể xa rời...

Và ngày thằng Tuấn trở về VT cũng tới...Cả ngày hôm nay Nhỏ Dung cứ bám càng thằng Tuấn, như k muốn thằng Tuấn ra đi, Thằng Tuấn thì hứa sẽ sớm quay về mà cưới con nhỏ... Sự chia li này làm nó nhớ tới Thuỷ...Ít ra thằng Tuấn còn có lời giải thích cho Dung.... Còn Thuỷ... Sao e đối xử với anh như vậy??? Nó đã hỏi rất nhiều lần như vậy nhưng vẫn chưa tìm dc lời đáp...

Buổi tối hôm ấy, nó chở thằng Tuấn ra bến xe... Nhỏ Dung khôg muốn ra tiễn, vì nhỏ sợ k cầm dc lòng, nhỏ đã hứa k khóc trc mặt thằng Tuấn... Vậy là cuộc chia li này chỉ có 2 thằng bạn, 2 thằng ae mà thôi.

Thằng Tuấn lên xe rồi, nó đã đi tìm tương lai cho mình rồi... Còn mày thì sao đây A??? Tương lai của mày là gì??? Không phải mày đang chạy trốn hiện tai khốn nạn hay sao??? Tại sao mày lại làm khổ thêm 1 người nữa... Mày có yêu Quỳnh không??? Từ ngày Quỳnh đi SG, nó luôn dằn vặt mình bởi câu hỏi ấy....

Khi xe vừa khuất bóng, nó bắt gặp một người con gái đứng khuất phía sau..., cô ấy nhìn theo bóng dáng chiếc xe ấy, chiếc xe đang đi nhanh về phía trước, nước mắt cô tuôn rơi....Là e...chắc e ra tiễn thằng Tuấn, vậy mà bây lâu nay mình ngộ nhận tình cảm của e... Mình vị hoang tưởng.... Bỗng trong lòng cảm thấy hơi hụt hẫng... Nhưng cũng thấy bớt khó xử trong những ngày về sau....

Tiến lại gần em... Mình lên tiếng:
- Nó đi ròi sẽ về mà em... Em đừng khóc nữa...

Bất chợt em nhìn lên, thấy mình, e khóc dữ dội hơn rồi e tiến tới tát mình một cái....Đau! cái tát mạnh ... Đau lắm nhưng mình cười...Bỗng em ôm lấy mình, Em vừa khóc vừa nói:
-Đồ độc ác.... Em nghĩ mình đã mất anh....

Đơ người... Mình không thể tin dc những gì mình đang nghe...

- Đồ đọc ác... tại sao anh đối xử với e như vậy??? Anh nói đi???
- Uhm, anh ác lắm, anh lấy đi nụ cười của em và trả lại em những giọt nước mắt... Em hãy ghét anh đi, e cứ coi như anh k tồn tại đi... Em sẽ tìm lại dc nụ cười của mình... Ghét Anh nha em....
- Không... Em yêu anh, e k thể ghét anh... Em đã cố làm điều đó... Nhưng k dc....
Mình cuối xuống hôn lên má em và nói:
-Xin lỗi, đừng yêu anh... Em sinh ra là để Hạnh Phúc....

Em không nói gì nữa, mình đưa e về, trên đường về hai đứa k nói gì với nhau...
Đêm nay từng cơn gió lạnh lại về... Nhìn từng làn gió lùa vào mặt e... Nhìn muốn dc che chở cho em... Nhưng mình không muốn phản bội lại ng con gái kia... Ng con gái đang yêu mình... một người con gái chịu nhiều đau thương....

Quỳnh ah! Anh có lỗi với em.. Anh k thể làm chủ con tim mình... Tha lỗi cho anh....

Về phòng, sự im lặng bao trùm lấy căn phòng này... Nó cảm thấy cô đơn.. Bên nó giờ k còn thằng Tuấn, Quỳnh đang ở xa... Chỉ còn nó ngồi đây, giữa căn phòng này với nỗi cô đơn và những suy nghĩ dày xéo....

Hôm sau nó vẫn đi làm... Giờ đây nó phải tập cuộc sống 1 mình....
Ra đến cửa thì gặp 2 chị em nhỏ, nhỏ Dung thì nhìn tiều tuỵ đi nhiều, riêng e thì có vẻ tươi tắn hơn. Em nhìn thấy nó và cười...Nụ cười như ngày hôm nào...

Chiều đi làm về, vừa tới phòng thì em đã chạy qua:
- Anh tắm rửa rồi qua nhà ăn cơm... Mẹ em kêu anh...
- Uhm, e về trc đi....
Nhỏ chạy đi, bỗng nó gọi
-Em cười đẹp lắm....
Nhỏ đỏ mặt chạy đi, Nó thì vào nhà tắm rửa.

Hnay cô nấu canh chua cá lóc... Món mẹ nó vẫn hay làm... Lại nhớ mẹ rồi...
Đang ngồi suy nghĩ thì cô gọi:
- Con làm sao vậy A?
- Dạ tại con thấy cô nấu canh chua nên con nhớ mẹ con ở nhà
- Uhm, thôi con ăn đi.
-Dạ

suốt bữa ăn, nhỏ Dung thì cứ lầm lũi ăn, còn em thì gắp đồ ăn cho mọi người, mặt em vui lắm, làm mẹ em ngạc nhiên hỏi:
-hôm nay chị 2 có gì vui vậy???
- dạ....
Em ngập ngừng k trả lời, làm mẹ e hỏi thêm lần nữa...
- dạ tại anh A hứa dạy kèm con môn toán nên con vui đó mẹ...
Lần này thì nó đơ tiếp, nó có hứa hả ta? khi nào vậy??? Nó hơi ngạc nhiên....
- Uhm vậy thì tốt rồi, vậy con ráng giúp giùm e nó nha A...
- Dạ, lần này thì nó bị bắt ép rồi, k thể từ chối dc nên nó đành gật đầu...

Ăn xong thì cô đi nghĩ vì hơi mệt... Nó cũng ra về vì sợ bị "săm" Đùa đấy, nó tính về phòng để nc với Quỳnh, cả ngày nay k nói chuyện với nhỏ r...
Vừa nằm xuống, tính lấy DT gọi Quỳnh thì có tiếng gõ cửa... Chán nản k biết ai gọi giờ này...Lại đứng lên ra mở cửa thì thấy em ...
-Có gì không em???
- Con Dung nó nhờ e hỏi anh Tuấn thích màu gì, nó đan khăn tặng a Tuấn...
- ờ, hình như thằng Tuấn thích màu trắng đó em...
- Còn anh?

"Quá khứ"
Sao phòng của A toàn màu đen vậy? Thuỷ không thích màu này, nhìn tối thui thấy ghê ah...
Vì màu đen huyền bí... vì nó cho A cảm giác tự tin...

- sao anh k nói gì hết vậy?
- Uhm, anh hơi mệt
- A đau ở đâu hả?
- Không a thấy hơi nhức đầu thôi..
Nhỏ k nói nữa mà đi lại gần nó rồi kéo nó nằm xuống, đầu gác trên đùi nhỏ và rồi....

Cắt.... dừng lại đi... không có 18 đâu các thím đừng tưởng bở nhé.....

Nhỏ xoa đầu cho nó, thật dễ chịu.... nó lại chìm vào giấc ngủ... Trong cơn mơ nó thấy Thuỷ, Quỳnh, Khanh đang nhìn nó giận dữ... 3 người con gái gào thét trc mặt nó, họ chửi nó...
Giật mình thức giấc, nó thở dài vì đây chỉ là cơn mơ.... Nó thấy tội lỗi lắm, nó đang làm gì vậy??? Trc đây là Thuỷ, mới đây là Quỳnh, giờ đây lại là Em.... Làm sao đây? làm sao để thoát khỏi cái đệnh mệnh này đây???

Giật mình bởi tiếng DT reo...Nhỏ Quỳnh gọi...
-Anh nghe!
-Anh làm gì nãy giờ em không gọi dt được?
-Uhm, anh mệt nên nằm nghỉ thôi, em học bài xong chưa?
-Mới học xong là em gọi anh liền nè.
-uhm.
-Hnay có gì vui không anh?
-Không em , mà anh sắp làm gia sư rồi?

Buộc miệng nó nói với nhỏ, thôi kệ , coi như nói trước cho nhỏ luôn cho rồi, dù sao thì cũng chẳng giấu dc.

-Ghê vậy? Cho ai vậy anh?
-Con của cô chủ nhà, năm nay nó thi 12 nên kèm giùm nó môn toán.
-Dạ...

Rồi 2 đứa nói chuyện 1 lúc lâu, trao nhau bao câu yêu thương...Ngượng miệng làm sao, nhưng phải ráng thôi...Nó đã có lổi với Quỳnh rồi...
Cuối cũng nó cũng dc đi ngủ sau màn tạm biệt 10p đồng hồ của Quỳnh...

Tối hôm sau thì nhỏ Khanh mang tập vở qua phòng nó thật...Haiz mấy tháng rồi không đụng tới sách vở, k biết còn nhớ dc bao nhiêu đây?
Nó hỏi nhỏ Quỳnh không biết chổ nào để nó còn nghiên cứu mà giảng...Thì nhỏ nói là giảng hết từ đâu luôn....
Vậy là nó kêu nhỏ quỳnh tự làm bài tập trên lớp,chổ nào không hiểu thì hỏi, còn nó thì ngồi đọc lại sách để nhớ bài ...

Ngày đầu tiên của nhiệm vụ gia sư trôi qua êm ả, không có gì đặc sắc hết, chỉ là những kiến thức cơ bản cần nắm về đạo hàm, tích phân...
Sau khi học xong , E rủ nó đi dạo...Nó từ chối, vì biết Quỳnh sắp gọi...

-Anh không đi đâu, anh thấy hơi đau đầu...

NHỏ không nói , nhỏ giận dỗi thu xếp tập vở đi về...Còn lại đây mình nó, trong căn phòng vắng...Mới đây thôi, chỉ vài phút trc căn phòng vẫn còn hơi ấm, vẫn còn tiếng nói cười..
giờ đây thì im lặng...Nỗi cô đơn lại bao trùm ...

Khoãng thời gian sau thì mọi việc vẫn bình thường, sáng đi làm, tối về kèm em Khanh....
Dạo này chắc chú B biết chuyện em và Quỳnh nên có vẻ ân cần hơn nhiều , cho làm quản lí, rồi tăng lương các kiểu...

Khoãng 1 tháng thì em Quỳnh có về 1 lần và chúng em vẫn chơi trò lego...Nhưng cảm giác đéo có thích thú nữa ạ...Cứ hôn hít xuýt xoa...mặc bảo hộ và chiến...

Còn về em K, thì vẫn dạy kèm em ấy,E ấy đã vui hơn nhiều so với thời gian trước đây, cười nói nhiều, và điều đó càng khiến em cảm thấy có lỗi...

Tết...Cái khoảng thời gian thiêng liêng, cần hơi ấm của gia đình...Thì em lại k về, em quyết không về cho đến khi thời gian đủ 1 năm ( nhưng có 1 lần về vt, nhưng không về nhà...
Đó là lần thằng Tuấn đi Sing, em về vt rồi ở nhà nó, sau hôm nó đi thì em lại đi lên BMT luôn)
Và đó là cái tết đầu tiên của em nơi lạ...Không khí tết đến gần, nó rộn ràng háo hức lắm các thím ạ...Ngoài đường mọi người trang hoàng nhà của, Những nhánh ai, đào được mọi người mua về
như tô điểm thêm đất trời Tây nguyên...Lòng em cũng háo hức...Háo hức bởi cái không khí vui nhộn ngày tết...

Hàng đêm, em và Khanh cùng nhau đi ra phố đêm, cùng nhau đi dạo dưới không khí trong lành của mùa xuân, cùng nhau kể về những cái tết của 2 đứa...
Dù không ai nói với ai,nhưng mỗi người vẫn mặc định người kia là tình yêu của riêng mình...Và đất trời này, không gian này là của riêng 2 đứa...

Rồi, Quỳnh về BMT, Mọi thứ xáo trộn tất cả...Và em đã nói dối cả 2 nhiều hơn...Nhưng như có sự sắp đặt của số phận...

Đêm nay là đêm giao thừa,mọi người đang quây quần bên mâm cơm gia đình...Trẻ con dc mặc thêm những bộ quần áo mới, mọi thứ diễn ra rất tấp nập và vui vẻ...Còn nó, nó đang ngồi tự kĩ giữa căn phòng tối.
Mọi người đang hạnh phúc bên gia đình, nó thì đang chạy trốn...Chạy trốn sự quan tâm yêu thương của gia đình.Nó cảm thấy có lổi với ba me, với tất cả thành viên trong gia đình nó.

Đang ngồi tự kỷ thì Khanh sang phòng nó...Mấy ngày trước nó đã nói với em là nó không về...Còn với quỳnh thì nó nói nó đã về VT ăn tết với gia đình.Nó muốn em có thời gian với gia đình, và nó
không muốn em nhìn thấy nó trong bộ dạng này...
-Lên nhà em ăn cơm đi anh.
-Thôi, anh không lên đâu, Em lên nhà đi, anh ngủ đây...
-Anh không lên đừng trách, mẹ gọi anh đấy...

Nó không muốn lên,bởi nó muốn 1 mình lúc này, nó cần 1 khoãng lặng...Nhưng cô kêu rồi, không lên cũng k dc.Ngồi dậy, tìm cái áo nào coi được nhất để mặc vào, dù gì thì cũng là ngày tết,
Tới nhà người khác ăn mặc sao coi cho được chứ...
Lên nhà thì thấy Cô ,có mấy bạn trẻ nữa...Đang ngồi trò chuyện rất vui vẻ...Haiz , lại tự kỉ mất thôi...

-Con chào cô ạ, chào mấy bạn!
-Uhm, ngồi đi con, chờ K với D dọn lên rồi mọi người cùng ăn luôn nha.
-Dạ để con xuống bếp phụ dọn lên...

Xuống tới bếp thì thấy nhỏ Dung đang sắp xếp đồ ăn, còn Khanh thì đang chiên cái gì đấy...Thấy nó nhỏ Dung lên tiếng:

-A! anh 2, sao giờ này mới qua...
-Con này, tự nhiên kêu anh A bằng a2....Nhỏ khanh đỏ mặt nạt con em...
-chị 2 vô duyên, anh Tuấn kêu anh A bằng a2 thfi em cũng kêu bằng a2....Hay là.....A em biết rồi, em đi méc mẹ..
Nhỏ Khanh thì cứng miệng, còn Nó chỉ nhìn và biết cười trừ trước 2 chị em nhỏ này...Đứng không cũng kì nên nó nói :
-em chiên gì đó, để anh chiên cho, chứ không dầu văng phỏng đó.
-Thôi anh lên nhà đi, em làm xong rồi...

Không cho làm thì thôi, càng tốt, nói vậy chứ hồi đó nó không biết nấu ăn là gì....Chứ giờ thì hơi bị bá rồi....
Vậy là quanh quẩn phụ chị em nhỏ dọn đồ ăn...Mọi thứ xong xuôi hết, nó cũng lên nhà trên, để còn xơi cơm chứ, nãy giờ lăn vào bếp rồi còn gì.
Ngồi vào mâm cơm, cảm giác ấm cũng như mọi năm tràn về...Nồi thịt kho tàu thơm nghi ngút, bánh chưng, tất cả các món ngon ngày tết đều có ở đây...
Tâm trạng phấn chấn hơn khi xung quanh tiếng cười nói của mọi người vẫn vang lên...Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện với nhau thật vui vẻ.

Mấy người kia là bạn của Khanh và Dung, cũng có mấy người hỏi thăm nó này nọ, nó cũng trả lời qua loa cho qua chuyện...
Cô cũng hỏi thăm nó, tết nhất tính làm sao? Cô còn rù nó qua nhà cô ăn tết...

Đặc biêt trong số các bạn trẻ, có 1 bạn nam, nhìn menly vãi cả ra...Hay liếc mắt nhìn em lắm...Em thì e thẹn vãi ra...Cứ nhìn trân trân vào bạn ý...
Sau này mới biết,bạn ý đang theo đuổi em K.....

Ăn xong thì mọi người rủ nhau đi chơi, rủ cả em nữa, nhưng em từ chối, lấy lí do gọi điện về cho gia đình...
Mặt 2 chị em K thế này này, mặt em như này....Mặt thằng mặt nồi kia như này :...

Vậy là sau khi dọn dẹp xong chiến trường của bữa cơm thì em sách ass về phòng tự kỉ tiếp...Thím nào từng xa quê vào ngày tết mà hàng xóm xung quanh mở toàn nhạc tết, có cả bài:
Xuân này con không về" chưa???
Em thề là lúc đó em chỉ muốn đi sang phòng trọ đó và xiên ngay đứa mở bài đó...Em buồn đến rơi nước mắt các thím ạ...Cảm giác đó nó buồn man mác,
như đang thiếu đi 1 thứ gì đó thiêng liêng và quan trọng lắm ấy....

Nhưng cũng hay...Nằm suy nghĩ về cuộc đời,suy nghĩ về tháng ngày đã qua...

Đang phiêu bồng theo từng suy nghĩ miên man, thì có 1 bác ở cạnh bên sang gõ cửa :
-Ku ơi, sang phòng bác chơi, tết nhất mà tao thấy mày nằm ru rú ở nhà vậy???
-Dạ con sang ngay...Cũng may là trc tết cũng có mua ít Bánh mứt, thôi thì đem sang góp vui với bác vậy.

Hai bác cháu kéo bàn ra sân, bác pha trà ngồi uống cho ấm, đúng là ở vùng tây nguyên, đêm xuống hay sáng sớm, có chén trà uống thì ngon miễn bàn luôn...
Hai bác cháu ngồi tâm sự với nhau khá nhiều về cuộc sống, Bác là cựu chiến binh, không vợ con gì, giờ đi làm bảo vệ sống qua ngày, nhưng bác luôn yêu đời...
Bác chỉ cho nó nhiều kinh nghiệm quý báu trong cuộc sống...Nó thầm cảm ơn ông trời, hnay lại đem đến cho nó 1 người thầy, 1 người bạn...

Đang ngồi nói chuyện với Bác thì có DT:

-Alo! Dung ah, anh nghe đây?
-chị 2 em say quá, anh ra chổ xxx chở chị em về dc không?
-Uhm, anh ra ngay...

Chào bác, vào phòng dắt xe ra và nó phóng tới cái địa chỉ mà Dung vừa nói...Tới nơi thì thấy cảnh tưởng hơi bị sốc...Em Khanh thì mặt mũi đỏ kè, tay chân thì múa loạn xạ, mặc cho nhỏ Dung và các bạn xung quanh ngăn cản.Còn bạn nam cao to vật vã thì cứ đòi đưa em ấy về.
Cơ mà em ấy hò hét thôi rồi...Cứ như thú sổng chuồng ...Em hơi bị cóng rồi, nhưng lỡ đến rồi thì vào thôi.
Em bước tới gần Khanh thì em ấy nhìn thấy em rồi cười, rồi nói, rồi ôm mặt khóc như kiểu bị điên ấy ạ...

-Về thôi em, đừng để mẹ lo...
-Không, em không về, em thích đi chơi...
-chị 2 ơi, chị say rồi về đi - Nhỏ Dung khuyên,nhưng em không nghe...
-Thôi mọi người dìu Khanh ra xe đi để mình đưa Khanh về...-Bạn nam cao to chia sẻ
-Thôi, anh say rồi, chở chị Khanh về nguy hiểm lắm...-Nhỏ dung lại lên tiếng.
-Đâu, anh đâu có say...

Em vẫn đứng quan sát thôi ạ, cơ bản vì đang đông người, nên cũng ngại, nhưng thấy em Khanh quằn quại 1 hồi mà vẫn chưa có kết quả gì từ cuộc tranh luận kia nên em mới lên tiếng:

-Thôi, để mình chở K về cho.Dung em đỡ chị Khanh ra xe rồi theo anh đưa chị về nha, xe em để lại đây, tí anh đèo em ra lấy sau.
-Dạ
Vậy là dìu em ấy đi ra ngoài,cơ mà đang đi thì em nghe nhói ở phía sau ót...Và sau đó thì tiếng la hét của mọi người...
Thì ra bạn nam cao to kia đã cho em 1 chai bia vào đầu...Xót bỏ mẹ ra, thốn đến tận rốn, cơ mà em cũng ráng cùng Dung dìu em khanh ra xe, để chở em ấy về.

Về đến gần nhà thì Dung bảo em chạy theo hướng khác để về phòng của em, vì em nó sợ đưa Khanh về nhà lúc này thì chết...
Về đến phòng thì Dung dìu Khanh vào phòng em...Em thì ngồi trước phòng xoa vết thường của mình...Đau vãi ra, có tí huyết,cơ mà ít thôi nên k phải xoắn.

Lo cho khanh xong thì Dung ra ngoài, em lấy xe chở Dung ra quán lúc nãy để lấy xe, đi trên đường sợ bỏ mẹ, sợ bị thanh niên cao to lúc nãy hấp thì bỏ mẹ.
Nhưng cũng may là thanh niên ấy không có manh động.Nhưng đời thường có những diễn biến bất thường trong cái vòng xoáy Xã Hội...
Đang chở Dung ra quán thì em gặp người yêu em, đang ngồi sau xe thằng mặt lol nào đấy, ôm éo nó nữa, cười nói rất tươi...Mặt em tối sầm lại
, nhưng nhanh chóng lấy lại tinh thần và chở Dung ra quán, lấy xe xong,em bảo Dung về phòng lo cho Khanh, còn em thì chạy theo hướng cái xe vừa nãy, Mong là mình nhìn lầm.

Chạy cả buổi trời vẫn không thấy cái xe ấy đâu, lòng tự nhủ là mình nhìn nhầm thôi...Lại 1 lần nữa xon phép dm cuộc đời, cái xe ấy lại xuất hiện, từ trong 1 quán cf đi ra, em đang nắm tay ng ấy, mặt cười nói vui vẻ...
Nấp vội vào 1 góc, lấy DT gọi em...em không nghe máy...Nó hiểu rồi...

Nó đi lang thang, lang thang khắp phố phường, mọi ngóc ngách có thể đi, chẳng ai biết nó đi về đâu, chẳng ai biết nó đang nghĩ gì...
Chỉ biết nó buồn, nó cảm thấy chán nản, nó muốn buông xuôi...Và rồi nó dừng lại ở chân tượng đài, ngay giữa Trung tâm TP...Nơi mà cách đây vài tháng nó lần đầu tiên đặt chân đến TP này...
Nó ngồi ở đó...Nhìn dòng xe đang chen nhau, nhìn từng dòng người đang vui vẻ...Nó suy nghĩ nhiều lắm, suy nghĩ về những kỉ niệm giữa nó và Quỳnh...Suy nghĩ về tình cảm của cả 2....
Đang chìm trong những kí ức đó thì có Tin nhắn :

-Em đây! nãy giờ em ngồi canh nồi bánh nên k biết anh gọi...Anh đang làm gì đó, có nhớ em không???
-Uhm, anh đang ngồi chơi với mấy ng bạn, nhớ em nhiều lắm.Thôi anh bận rồi, mai nói chuyện nhé...
-Dạ

Nhớ em ư??? Nó nhớ em nhiều lắm chứ? Nhưng sao em lừa dối nó???Nó như con thú hoang, máu huyết chảy rần rần trong huyết mạch, nó muốn đạp phá, nó muốn trút bỏ cái gánh nặng ưu phiền này...
Được rồi, các người đối xử như thế với tôi, thì tôi sẽ đáp lại tất vả với các người...

Nó vùng dậy và đi về phòng...Về phòng thì Dung vẫn ngồi đó cùng Khanh, khanh tỉnh dậy rồi, nhưng 2 chị em vẫn chưa về...

-Sao hai chị em không về nhà??? Nó hỏi khi vừa bước vào phòng...
-Tụi em chờ anh.
-Uhm, thôi a về rồi, 2 đứa về nhà đi...
-Em muốn nói chuyện với anh- Nhỏ Khanh lên tiếng
-Vậy thôi em đi chơi với bạn nha- 2 anh chị vui vẻ, nhỏ Dung nói mà khuôn mặt đểu dễ sợ, không biết thằng Tuấn có bị cắm sừng không đây...

Im lặng, không gian giờ đây chỉ còn nghe tiếng nhạc xuân ở xa vọng về...Nó cũng im lặng, vì chẳng biết nói gì...Nhỏ cũng im lặng...
Cả hai tâm hồn dường như đang mãi mê chạy theo những suy nghỉ riêng...Và rồi nó lên tiếng:
-Không phải em muốn nói gì sao???
-Em tưởng anh biết điều em muốn nói???
-Anh không biết..
-Đồ độc ác...E cứ tưởng những ngày qua , anh phải hiểu tình cảm em dành cho anh chứ...
-xin lổi em, nhưng anh không xứng đáng với tình cảm của em dành cho anh...anh chỉ là ... .... Nói nhiều lắm nhưng vẫn bị át đi bởi tiếng khóc của Khanh....
-Tại sao chứ? em có gì không tốt chứ???
-Em tốt, nhưng anh không thể làm khổ em, em hiểu chứ???

Và rồi nó kể hết cho nhỏ nghe mọi chuyện, chuyện về Thủy, Quỳnh...Nhỏ ngồi tựa vào vai nó, nghe nó kể và khóc...
Nó kể hết cho nhỏ, mong dc sự cảm thông cho tâm trạng của nó...Nhưng trái ngược với điều nó muốn, Nhỏ nhìn thảng vào mắt nó và hỏi:

-Em chỉ muốn biết 1 điều thôi? Anh chút tình cảm nào với em không???
Không dám nhìn thẳng vào em, không dám nói lên câu trả lời, nó chỉ thở dài và gật đầu...Nhỏ ôm chầm lấy nó, khóc và nói:
- em chờ anh...E sẽ chờ anh đến khi anh có được câu trả lời cho bản thân anh, được không anh???
-Tại sao em làm vậy???Có cần thiết phải như vậy vì 1 người như anh không???
Nhở cắt lời nó :
-Có, vì em yêu anh, chỉ vậy thôi....

Sau đêm gia thừa ấy,Nó có nói chuyện với Quỳnh 1 lần về chuyện 2 đứa, Quỳnh cũng thừa nhận là không làm chủ dc tình cảm và đã phản bội nó...Quỳnh mong nó tha thứ ...Nó cũng đã suy nghĩ rất nhiều và cuối cùng nó cũng xem quỳnh như em gái...
Còn Khanh thì sau đó nó gần như không muốn gặp nhỏ nữa, nó tránh mặt nhỏ rất nhiều, và cũng gần tới kì thi nên Khanh cũng lo ôn tập nhiều nên hai đứa cũng ít gặp nhau....


Thời gian trôi đi nhanh...Cũng gần đến lúc em sẽ quay về VT...1 năm rồi , nhanh lắm...Dạo gần đây, em thì thấy bồn chồn không yên...
Chắc sắp phải xa nơi này, nơi mà e đã có những kỉ niệm đầu tiên về cuộc sống tự lập...
Và ngày đó tới, chào tạm biệt mọi người ở chổ làm, nó quay về phòng, thu xếp đồ đạc...Cũng may năm vừa qua chẳng mua sắm gì nhiều nên cũng k cần dọn nhiều, chỉ 2 balo quần áo, chiếc xe...Nó đã chào cô chủ nhà từ lúc chiều rồi, nên nó sẽ lặng lẽ ra đi mà không tạm biệt nhỏ Dung cũng như Khanh.

Nó chạy xe ra, nhìn lại nơi ấy...Và lặng lẽ chạy xe đi,nó không dám nhìn lại...Sợ lại bắt gặp ánh mắt của em....
Ra bến, nó vào mua vé...và gửi xe....Lặng lẽ đứng châm thuốc rồi thở dài....

"Mong em hạnh phúc về sau...Anh xin lỗi....Em sinh ra là để HP...."

Bỗng nhiên có 1 vòng tay ôm nó từ phía sau ,một nụ hôn lên cổ :

-Sao anh đối xử với em như vậy???Anh muốn đi mà không từ biệt em sao???
-Anh xin lổi...

Nhỏ đánh nó liên tục vào lưng....
-Đồ đáng ghét...Anh ác lắm...Xin anh mà, đừng đối xử với em như vậy.....
-Đừng khóc, anh không thích nước mắt....Anh sợ....
Nhỏ vẫn tiếp tục nấc lên từng hồi...

-Anh hứa đi, sẽ quay lại tìm em khi anh có dc câu trả lời...
-Em phải hứa với anh, phải học xong DH thì anh sẽ tìm em, dc chứ???
-Em hứa.
-Vậy thôi, 2 đứa về đi, xe sắp chạy rồi....
-Em chờ xe chạy rồi em mới đi...

Không nói nữa,nó quay bước đi, nó sợ nếu tiếp tục nó sẽ không đủ dũng cảm để bước đi, không đủ dũng cảm để bước ra khỏi cuộc đời em...

Tạm biệt em ! người con gái Anh đã yêu.
avatar
minhminh208
Búa Gỗ
Búa Gỗ

Join date : 2016-07-10
Posts : 18

View user profile

Back to top Go down

default Re: [Re-Up] Em Sinh Ra Là Để Hạnh Phúc!

Post by minhminh208 on 10/7/2016, 12:35

Chuyện về ngân hàng

Spoiler:
Ngoài lề xíu nhá các thím... chả là sau khi e học xong điện CN thì vất vả tìm việc éo xong, vậy là nhờ sự trợ giúp của các đồng dâm, e bước chân vào 1 nghề mới: Thu mua Nông Sản... Đúng với sở trường trc đây từng làm 1 năm ở BMT luôn, nên e như cá gặp nước, trong 2 năm làm việc ở đó e tung hoành hơi bị bá luôn: Gia lai, BMT, Bình phước, Tây Ninh, Đồng Nai, Cả sáu tỉnh miền tây, Rồi có 3 tháng nằm vùng ở Campuchia...

Trong những lần ctac đó e gặp k ít chuyện khôi hài về Ngân Hàng....Cty e làm chuyên thu mua nông sản ở vùng sâu vùng sa, mua tận gốc, trao tiền mặt cho bà con luôn nhé ( Vốn của cty nông sản kinh khủng lắm các thím ạ, thu mua tiền tươi hàng ngày tối thiểu là 2 ngày, trong khi giao hàng nhà máy thì 1 tuần mới có tiền)

1)Rút 500 thì ra cây ATM nhá...

Lần đó là lần đầu tiên e đi ctac ở Tây Ninh-Cửa khẩu Xa-Mát, mà ae trong cty hay đùa là đi Mát Xa....Thời điểm đó gần tết rồi.
Đi có 2 thằng, e và thằng đệ tử... Thằng này thì đi rút tiền đã nhiều nên không dc chuyển khoãng nữa, Lí do vì : ở 1 địa phương, 1 tài khỏan của ngân viên k dc gưi quá 10 tỷ....( sợ nếu đi rút nhiều lần thì sẽ bị để ý----> dàn cảnh cướp, các thứ linh tinh khác...)
Nên chuyến đó e là ng lập tài khoản và đi rút tiền để trả tiền hàng(Có xe oto của cty hộ tống nhé)
Chiều đó, sau khi nhận hàng gần xong, cty báo đã chuyển tiền vào tài khoản, e kiểm tra các thứ: số lượng, chất lượng các thứ xong, tính chi phí dự trù thì cần rút khoãng 550 triệu...
Vậy là lên xe cho a tài xế chở ra ngân hàng sacombank ở tân biên( cách cửa khẩu khoãng 15 km), Lúc này nhìn mình bẩn lắm các bác ạ, Bác nào có biết nghề thu mua hàng nông sản thì biết, phải lăn lê kiểm hàng, đầu tóc bụi bặm, quần áo thì lếch thếch, nhìn éo khác gì thằng công nhân...
tới nơi thì thấy cũng hơi đông nên mình cũng lấy số xếp hàng đợi chờ các kiểu.... Và sự việc bắt đầu:
Có 1 Cô, mình gọi bằng cô cho lịch sự, chứ thật ra thì ịt mẹ, con mất dạy, éo có văn hoá gì cả...Nó sau mình, mà nó có quen với nhân viên giao dịch quầy, Nó chen với mình, cái tính ngông nghênh của mình trỗi dậy:
- Ơ! sao cô chen ngang con vậy?
- Đang có việc gấp, thông cảm nhé...
Nghe giọng là éo ưa r, nhưng mình cũng đang gấp, nên nói luôn:
-con cũng gấp cô ạ!
Thấy mình éo có vẻ muốn nhường nên con ngồi quầy kêu mình lên .
- Anh cần gì ạ?
ịt mẹ tới ngân hàng thì anh cần tuền chứ k lẽ anh cần em ah...
-Ah, anh cần rút tiền e ơi
-A cần rút bao nhiêu ạ, để e làm phiếu.
-khoãng 500 e ạ (Quen kiểu nói này éo bỏ dc)
-Vậy anh ra ngoài cây ATM rút nha -Thái độ nó mất dạy cực kì, e thề là lúc đó e mà đang điên thì nó chêt cmn với e...Thái độ cực kì khinh người...
- Nhưng ở ATM nó giới hạn rút dc có 100 thôi e ạ.
- Sao lại 100, 1 lần rút dc 10 triệu, anh rút dc 10 lần luôn đấy.
- Thôi ra ngoài rút đi, chi ng khác còn làm việc, nhì nhằng quá, Có 500 ngàn mà cũng vào quầy rút, dở hơi ah?
Và sau đấy là tiếng xì xào của mọi người xung quanh, ng thì ít tiền mà thế này thế nọ....ng thì chắc mới dc ứng lương.... Nghe hơi bị chướng tai nên nó phán:
- Thì 10 lần rút như vậy mới 100 triệu, đằng này anh rút 500 triệu, sao rút dc hả em?
Lần này thì con giao dịch ngu hẳn... Còn cái cô ý thì đéo dám nhìn e luôn, tiếng bàn tán dc dịp xôn xao....
- Vâng anh cho e xin stk và Chứng minh để kiểm tra ạ, anh điền vào phiếu này nhé...
Thái độ ngoan như chưa từng có việc gì sảy ra sau khi nó ktra cái TK của e, lịch sử GD của e hơi bị bá( tuy k fai tiền của mình tất cả)

Vậy là rút dc tiền, sau này con mặt lol giao dịch đó gặp e thì cười tươi lắm, cơ mà e địa dc 1 em khác nhìn ngon vl, và sau này là rau của e luôn, nhưng k dc bao lâu thì bị phát hiện bởi ng tình lớn tuổi Chi của e( e có đề cập trc đây)

2) Muốn đếm thì đếm tay nhé...
Chuyện này xảy ra vào lúc e đang bực mình nên e k trách con nhỏ giao dịch...
Chuyện là lần đó đi ctac BMT, đi tận vào e- súp, 2 thím BMT vào xác nhận nhá, từ BMT vào trong đấy tận hơn 100 cây, xa vãi lồng nhé, đi vài đó mà 3 giờ chiều k kịp ra thì xác cmn định là ở lại luôn... Kể vậy cho các thím hiểu là phải chuẩn bị tiền trc ở TPBMT nhé...

Sáng đó sau khi cf ăn sáng các kiểu thì e cùng a tài xế đi rút tiền, đệ tử e thì phàn xe máy vào trc để bốc hàng...
Vào ngân hàng dc các e và chú bảo vệ đón tiếp niềm nở lắm...
Sau khi nhận tiền thì e muốn chia nhỏ tiền ra, kiểu là 1 cọc 200 triệu e muốn chia làm 4 cọc 50 triệu, để e dễ chi tiền ấy, khỏi đếm nhiều ( cũng để gỉm bớt sự chú ý , VD -1 xư hàng khoãng 40 triệu thì e chỉ cần rút 1 cọc ra, k cần rút nguyên cọc 200, lộ tiền nhiều thì nguy hiểm chứ éo dc vẹo gì)

- E ơi, e chia giúp a mổi cục 50 tr dc không? hay e cho a mượn cái máy đếm nhé?
- Anh muốn tự đi đếm tay, tiền ngân hàng đếm cả rồi k sợ mất đâu!
Đẹt mẹ nó, con này tới tháng chắc, lại đùa với anh....
-Cô cho tôi gặp cấp trên của cô, thái độ phục vụ khách hàng thế này ah???
-Tôi làm sao, a phiền hà quá, nói rồi nó quẳng cho e cái máy như quăng cục xương.
- Tôi yêu cầu dc gặp cấp trên của cô, để phản ánh thái độ làm việc...
Đúng lúc đó thì có 1 Chú từ ngoài bước vô, thấy e to tiếng liền bước tới hỏi chuyện
- Chuyện gì vậy cậu?
- dạ chú xem, cháu như thế này ạ....xxxxxxxxxxx
Xong rồi chú đó mới nói với nhỏ đó:
- Cháu xem lại cách làm việc nhé, cậu chỉ nhờ cháu mà cháu thái độ vậy sao làm việc dc...Khách hàng là thượng đế nhé!
-Tôi thay mặt nhân viên xin lổi cậu nhé
-Dạ k có gì đâu chú, con cũng hơi búc xúc thôi. Con xin lổi đã to tiếng ạ...
-Vậy thôi con làm cho cậy ấy đi nhé
, chào cậu!
Nói rồi ổng đi vào phòng Giám Đốc....
Con đấy thì mặt xanh như đít nhái, luôn mồm xin lỗi....
avatar
minhminh208
Búa Gỗ
Búa Gỗ

Join date : 2016-07-10
Posts : 18

View user profile

Back to top Go down

default Re: [Re-Up] Em Sinh Ra Là Để Hạnh Phúc!

Post by minhminh208 on 10/7/2016, 12:36

Chap 8: Cái sừng...Cái sừng cao cao...Phần 1

Spoiler:
Kết thúc 1 năm tự lập đầy sống gió, trải qua thêm nhiều kinh nghiệm trong cuộc sống và tình cảm, Nó đã trở về với gia đình,bạn bè...
Giờ đây, đứng trước Biển, nó đã dũng cảm đối diện với sự thật...Tình cảm dành cho Thủy đã phôi phai rất nhiều, Nó hiểu rằng giữa Thủy
và nó chỉ còn quan hệ 1 người bạn, nhưng bản tính cố chấp, nó vẫn muốn dc 1 câu trả lời từ Thủy...

Nó đã biết chấp nhận sự thật, cuộc đời là những cuộc gặp gỡ và phân li,nó chấp nhận rời bỏ Khanh để ra đi, ra đi tìm câu trả lời cho chính
mình, ra đi để trả lại HP cho Khanh...Nó sẽ quay lại tìm em như đúng lời nó đã hứa...Nó cho em thời gian để tìm lại định hướng.

Đứng trước biển, nó hét thật to...thật to để che đậy cảm xúc mãnh liệt về khanh lúc này...Nhớ em...Phải! nó rất nhớ em...
Nhưng trước mặt nó bây giờ là công việc, học tập, là tương lai sau này...Anh cất nỗi nhớ em vào tim nhé! Một góc trong tim anh...

Vậy là sau khi trở về từ BMT, nó đăng kí học tại Trường DHCN TPHCM, nó học Trung cấp Điện CN...khóa 36-Ai chung khóa cmt nhé
Do đã có 1 năm sống tự lập nên đòi sống SV nó cũng không bỡ ngỡ gì lắm...Nó ở nhà 1 người cô ở Quận 3, đường Bàn Cờ...
Sáng chạy xe qua trường, học xong chạy về, cuộc sống tưởng chừng như thế thôi!
Nhưng dòng đời vạn biến, chẳng ai lường hết trước ngoài biển kia có bao nhiêu cơn sóng dữ...
Một lần nữa, bước chân vào ma trận tình yêu!!!Bước chân vào những đau khổ tình ái, bước chân vào những cơn ghen, những hỷ nộ ái ố trong tình yêu.

Tháng 12 năm 2010...Sinh nhật nó, tất cả anh em chiến hữu đều có mặt ở Bar Blue Moon...ae nào ở vt chắc biết nhỉ...Chỉ thiếu thằng Tuấn, nó đi gần năm rồi chưa thấy về, ae chỉ chat chit hỏi thăm vớ vẩn...

Xung quanh thì các con zời đang bay nhảy, phê pha các kiểu, các em gái cứ gọi là mơn mởn đi nhé...Nhạc đang xung thì bỗng hơi chùng xuống, khiên tất cả hơi chững...Và rồi...

-xin được chúc mừng sinh nhật Bạn A....chúc bạn sinh nhật vui vẻ...
-Dzô, 2, 3 dzô, chúc sinh nhật vui vẻ...

Và sau đó là tiếng hò hét của các bạn trẻ, chúc nó sinh nhật, mặc dù nó éo biết họ là ai...Sau đó là màn chào rượu mừng các kiểu từ các bàn lân cận...
Vt nó nhỏ lắm các thím ạ, nhìn quanh toàn người quen, hơi choáng tí nhưng cũng phải cười nói tiếp rượu...Khoãng 30 p sau thì các bạn trẻ lại tiếp tục lên nóc nhà bắt con gà....

Lúc này hơi tây tây rồi em mới hỏi mấy chiến hữu:
-Eey, thằng nào bày ra trò này vậy??? Mọi năm đâu có, năm nay chơi vậy tao chết quá, nãy giờ tụi nó chuốc rượu tao muốn chết nè, thằng mất dạy nào vậy?
-Tui tao không biết ah nha...Tụi nó đồng thanh lên tiếng
-Má vậy ai chơi ác với tao dzữ...
-Là Tao dc không anh 2???
Có tiếng hét vào tai nó...Quay mặt lại thì thấy thằng Tuấn đang cười cười nhìn nó....
-DM, thằng Tuấn kìa tụi bây...nó về kìa tụi bây....
-hehehe, tụi tao biết cả tuần nay rồi...
-ịt mẹ, hiểu luôn, mấy con chơi cậu chứ gì...dc lắm...còn mày nữa, sao về k nói?
-hè hè, làm cho anh 2 bất ngờ...
-dzô mày, -rót cho nó li rượu rồi anh em cùng nâng cốc, mừng SN nó, mừng thằng ae trở về...

Rồi tất cả lại quay cuồng trong tiếng nhạc chát chúa, tiếng la hét của những người xung quanh...Những điệu nhảy cuồng nhiệt,
phấn khích...Bỗng nó thấy 1 bóng hình rất thân quen...Thủy! là Thủy, người đó đang đi ra cửa,Nó chạy theo, cố gắng đuổi theo bóng hình đó.

Nhưng nó chậm mất rồi, người đó đã lên xe và đi mất...Nhìn theo bóng xe dần xa mất, nó bất lực...Cảm giác mất mát lại ùa về như năm nào...
Chán nản quay vào bar, mệt mõi, chán chường, nó không còn chú ý tới những gì đang diễn ra xung quanh nó...

Bỗng có người đụng vào nó, loạng choạng xuýt té, cũng may là kịp đứng vững...

-Xin lổi anh!, em vô ý...

Không trả lời , nó tiếp tục bước đi, nó quay về bàn, cầm ly rượu, nó nốc, nó muốn say, nó muốn quên đi hình ảnh ấy...Thoáng chút ùa về rồi lại vụt mất...
Thằng Tuấn hỏi nó:

-Sao tự nhiên bỏ ra ngoài vậy a2?
-Hình như tao thấy Thủy?
-Thật không?
-Không biết, nhưng giống lắm...

Hai thằng đang gào thét để nói chuyện thì...

-Xin dc mời mọi người 1 ly...
Cả đám đang ngạc nhiên vì có người mời rượu,mà là người lạ...Một người con gái rất đẹp, cái đẹp đến lạnh người.Cả đám nhìn nhau để xác nhận coi đây là người quen của ai...

Nhưng tất cả đều không quen, nhưng vì phép lịch sự nên tất cả đều nâng li để làm quen người mới...Những tưởng là sau khi mời rượu xong thì cô gái đó sẽ về bàn,nhưng rất điệu nghệ
,Cầm chai rượu, rón từng ly, và rồi dừng ở li nó, 1 ly rượu khá đầy.Cô gái đó tiếp tục đưa li rượu về phía nó và nói:

-Còn li này, mừng sinh nhật anh, Chàng trai tháng 12...
-Ok, cám ơn em,mừng cho mối quan hệ mới...

Nâng li, và nốc hết thứ rượu mạnh cháy cổ...Rồi cô gái đó cũng xin phép về bàn, trước khi về còn ghé sát tai nó và hét lên...
-Người yêu anh đẹp lắm...Nhưng có vẻ chị ta không biết trân trọng thứ mình có...

Lạnh người với cái vẻ đẹp và câu nói của cô gái đó...Cô gái về bàn rồi, nó vẫn cố nhoái người đề nhìn cô gái...Thật khó hiểu với ng bạn mới quen...

Sau đó cả tuần nó ở vũng tàu mà không lên SG để học, vì thằng ae nó đã về đây thì cứ chơi đi đã, xõa hết mình thôi, mọi chiện gác qua 1 bên...

Các bạn nào ở vũng tàu thì biết, giới trẻ vũng tàu có thói quen là đi dạo biển vào chiều và tối, con đường bãi trước chỉ khoãng 3km , cứ vòng tới vòng lui chỉ tổ hao xăng...cơ mà, ngày nào như ngày đó, đều đặn như 1 thói quen, nó và các chiến hữu đề dạo biển. Lí do là ngắm gái và giao lưu với bạn bè...
Sau khi dạo biển chán chê thì tiết mục tắm biển là không thể thiếu nhỉ???

Hôm đó, cũng sau khi dạo biển, ăn cá viên chiên các kiểu thì nó cùng đòng bọn cũng chạy xuống bãi Dứa ( đừng ai hỏi sao không tắm bãi sau hay trước nhé, nếu là dân vũng tàu sẽ biết...)

Gửi xe các kiểu xong thì cởi trần mặc tà lỏn đủ màu sắc, cả đám ùa xuống biển...Mọi người xung quanh thì chẳng lạ gì với bọn này, 1 đám phá làng phá xóm..nên cũng thích thú xem những trò tụi nó bày ra
( xe lửa, bum....)
Chơi chán chê mệt nghỉ thì nó và thằng Tuấn lên bờ ngồi nói chuyện :
-Khi nào mày qua đó?
-Em ở chơi qua tết mới đi.
-Đệt, sướng vãi, chắc hết tuàn tao đi SG, nghỉ cả tuần không biết có bị thi lại môn nào không
-Uhm, khi nào đi, hú em đi theo với...
-Ok
-Mà anh 2 có gặp lại Khanh chưa?

Không trả lời,nó ngồi suy nghĩ, nó nhớ về Khanh, nhưng nó không muốn làm khổ em, em còn trẻ, chắc chắn e sẽ tìm dc hạnh phúc cho mình...
-1 năm qua tao k dám liên lạc với mọi người, tao không dám đối mặt với Khanh mày ah...
-Em hiểu, thôi bỏ qua đi anh, rồi mọi chuyện sẽ ổn mà....

Đang ngồi nói chuyện thì...
-Cho tụi em ngồi chung với 2 anh dc không nhỉ?
-Uhm, tụi em ngồi đi...bãi biển này không phải của nha anh...

Quay lên thì lại bắt gặp người con gái trong quán bar, cô gái khó hiểu...Thấy nó nhìn trân trân, cô gái hỏi:
-Anh chưa từng thấy ng con gái đẹp ah???
-Ah uk, chưa từng thấy...

Trả lời qua loa để che giấu cái ngượng ngừng vì bị bắt gặp nhìn lén người khác, nó vội quay đầu về phía biển, nhìn ngăm mặt trời đang dần lặn xuống mặt biển...
Bỗng chốc nó nhớ lại bức tranh ở nhà cô chủ nhà, 1 bức tranh hoàng hôn trên biển buồn, buồn như nó hiện tại...Yêu nhưng không dám thổ lộ, yêu nhưng k đủ dũng cảm để che chở cho em...

-anh có vẻ ít nói nhỉ?
-uhm, tắm lên nên mệt thôi em...

Ngồi trò chuyện cũng lâu, nói chuyện linh tinh các thứ, thì mấy chiến hữu cũng lên bờ, chào mọi người và tụi nó về nhà...
Trên đường về, thằng Tuấn nói với nó:
-anh 2 sướng quá, gái đẹp xuất hiện rồi...
-sướng cl...mẹ tao thấy con đó vl sao đó, chẳng hiểu nổi.mà kệ mẹ nó đi, tối nay sao đây?
-Như cũ, về cơm nước xong rồi dạo biển, tối thứ 7 mà, hứng thì đập bar...
-Ok

Vậy là nhà ai nấy về, chim ai nấy giữ...Cơm nước xong thì nó xách xe ra chuẩn bị bay nhảy theo tiếng gọi của tuổi trẻ...
Trước khi đi, mẹ dặn nó :
-Về sớm nghen thàng kia, suốt ngày chơi bời..
-Dạ khoãng 5 giờ sáng con về cho nó sớm nha mẹ ...
-cha mày!

Mẹ dặn là dặn vậy thôi, chứ có tối thứ 7 nào nó đi chơi mà về đâu, có khi đi từ tối thứ 7 mà đến sáng thứ 2 nó mới về...
Cuối tuần thì xõa hết mình với các chiến hữu thôi...

Đang chạy tơn tơn ngoài đường thì:

-Tấp xe vào lề thằng kia...
-Ơ...ơ..
-Ơ cái gì, xuất trình giấy tờ xe, mày chạy xe không nón bảo hiểm.
-Dạ em để quên giấy tờ ở nhà rồi anh...anh cầm một ít uống cf nha, em đang có chuyện gấp...
-Kệ mày, lập biên bản giũ xe...
-Dạ.

Vậy là mấy anh hugo đã lập xong biên bản, và con xe mẹ nó mới mua đã theo mấy ảnh về đồn, kiểu này là ăn hành mệt nghĩ...

Đang tính lấy dt gọi thằng tuấn qua chở thì có 1 cái xe chạy thẳng về phía nó, đèn xe rọi thẳng vào nó...Chói mắt nó giơ tay che ánh đèn đó,
đầu thì nghĩ, dm chẳng lẽ lại bị hội đồng, tháng gì xui dzữ vậy trời...Đang tính kế chuồn thì cái xe đã ở trc mặt nó...

Lấy lại bình tĩnh, nheo mắt nó nhìn người đang lái xe...Lại là cô gái đó...Em là quỷ dzữ hay thiên thần mà hay xuất hiện bất thình lình???

-Chạy xe gì ghê vậy em???
-Thấy anh bị CA hốt nên em qua chở anh, kiếm ít tiền xe ôm? lên xe đi anh?
-Thôi, em đi đi, anh gọi bạn qua chở rồi.
-Thôi, tối nay em không đi đâu chơi hết, anh cho em theo nha...
-ờ, cũng dc, mà anh không có nón, để anh gọi bạn nó qua đưa...
-ok anh.

Lấy điện thoại cho cho thằng Tuấn, chưa kịp nói gì thì thằng quỷ đã gào thét:
-Ra bãi nhanh anh ơi, chuẩn bị bão...lẹ đi...
-Chạy ra....

Bíp bíp bíp....Ịt mẹ , chưa kịp nói đã cúp máy...Tính gọi lại thì con nhỏ đã cản:
-Thôi khỏi anh,không cần nón, em cũng cất nón luôn, ra bãi đi anh, nãy nghe anh gì nói trong DT đó...
-Ukm.

Vậy là 2 đứa đầu trần, chạy phấp phới ra bãi trước...Vừa ra tới thì thấy cảnh tưởng hơi bị phê, hai bên xe cộ đứng thành hàng, ở giữa thì từng chiếc xe độ đang thi nhau gầm rú trong sự hò reo cỗ vũ của rất đông khán giả là các thanh niên, trai trẻ và các em gái xi teen...

Đang lay hoay xác định thằng Tuấn đứng đâu thì như 1 phản xa,nó quay đầu nhìn phía sau,nó thấy thằng "Chèo" đang chạy lên.Nó rồ ga chạy, cố băng thật nhanh ra khỏi đám đông phía trước cũng đang ồ ạt đỗ xuống đường sau khi nghe tiếng còi của xe CAGT...

Sau vài màn tăng ga, thì giờ nó cũng đã ở trong thành phố, từng tốp từng tốp cũng đang đổ về đường 3/2...Nó hiểu là tất cả sẽ chuyển về BR, cuộc chơi sẽ tiếp tục.

Nên nó nói với con nhỏ:
-Thôi giờ CA nó quần rồi, em đi đâu thì đi đi, giờ anh gọi cho bạn tới đón...
-Không, anh phải chở em đi tối nay...em thích được đi chơi như vậy...
-em đùa anh ah??? em biết nguy hiểm lắm không, lỡ có chuyện gì thì sao???
-Kệ, giờ có chở em đi không? hay em tự đi...

Không hiểu sao, lúc đó lại lo cho con nhỏ đó quá chừng, cảm giác rung động một chút trước sự bướng bỉnh của nhỏ...Đành chịu thua:
-Rồi ok, để anh gọi tụi nó...
-Ok, ngoan!

-Tụi mày đâu rồi???Tao vừa ra thì bị "bố".
-Đang 3/2, chạy tới 18 tầng rồi, chạy lẹ còn kịp...

Cúp máy, nó nhìn nhỏ rồi hỏi:
-em vẫn muốn đi??
-Uk..
-Vậy lên xe.

Nó đề máy, phóng theo từng tốp đang đổ ra quốc lộ hướng về BR...Gió lạnh thốc vào mặt, nó căng mắt ra để nhìn đường,để rú ga,vượt qua từng tốp quái xế đang gầm rú trên đường...
Nó lạnh, nhưng lạnh vì cái ôm đằng sau của con nhỏ cứng đầu...Cái ôm dần xiết chặt, một chút ấm áp len lõi vào cơ thể...

10 phút sau thì nó cũng bắt kịp đoàn...Tất cả đang tập trung ở Cỗng chào BR...Chuẩn bị di chuyển về phía trong và về lại TP VT...Sân chơi chính của đua xe VT những năm 2010-2013
Nó gọi mấy chiến hữu, rồi nhập đoaàn đi luôn, Tất cả thấy nó đang chở nhỏ thì đều ngạc nhiên, vì trước giờ nó ít chở gái..

-Ghê ta, bữa nay lên SH luôn bây...
-Đù, có người đẹp nữa chứ...

chỉ có thằng Tuấn là cười cười mà không nói, thằng Tuấn kéo nó ra xa mới hỏi:
-Anh 2 "chăn" nó hả?
-Không nó chăn tao đó...
-Là sao???

Kể cho thằng Tuấn xong thì anh em cũng chuẩn bị xuất phát về VT...

-Em lạnh không?
-Anh lấy cho em cái áo trong cốp...

Thấy nhỏ run run trước cái lạnh của tháng 12 nó bật hỏi và lấy cái áo cho nhỏ...Rồi nó lại phóng xe chạy về VT, chạy theo cái hoang dại của đêm nay, chạy đi bỏ mặc tất cả lại sau lưng.
Vòng tay ấy lại xiết chặt sau lưng,cái ngại ngùng phút ban đầu không còn nữa...

Giữa nhỏ và nó tồn tại một mối quan hệ như thế nào đây???

Cuộc vui thì cũng có lúc tàn...2 giờ sáng! Nó nói với nhỏ :
-Giờ đi đâu đây em??? Giải tán hết rồi.
-Kiếm chổ ăn đi anh, em đói.

Uhm thì đi ăn, giờ này chỉ còn chạy ra khu "Lập Thành" thôi, chứ biết đi đâu nữa...
Gọi cho nhỏ và nó vài con cút nướng, 2 li rau má đậu...

nó ngắm nhìn nhỏ , ng con gái mới quen...Em đẹp, nhưng rất sành đời, có vẻ từng trải...
-ăn đi anh, nhìn em hoài, k chán ah?
-Uhm, ăn thôi, tại thấy gái đẹp nên nhìn.

Không còn thấy ngại ngùng trước nhỏ nữa, nên nó cũng cởi luôn lớp vỏ bộc lạnh lùng ...
hỏi han quan tâm, tỏ ra vồn vập nhiều cũng không tốt, mà sống mãi trong cái lớp vỏ bộc lành lạnh cũng chẳng phải hay...
Thôi thì sống hết mình vậy, mọi chuyện gác lại đi, quá khứ dẹp sang 1 bên đi, chuyện ngày mai để mai tính...

Ăn uống xong thì chỉ mới 3 giờ, nó hỏi:

-giờ em về nhà dc chưa?
-E thì về lúc nào không dc, em ở 1 mình, ba mẹ em ở nước ngoài...
-Uhm, vậy thôi em chở anh qua khu HHT nha, anh nghĩ tạm ở đó, sáng về.
-Ok anh.

Phóng ngay về khách sạn ở khu HHT, cái ks quen từ khi bắt đầu chơi bời...Nó là nơi trú chân của em khi đi chơi về mà k có nơi nương thân...
Tới nơi, trả xe cho em nó xong thì quay bước vào trong tính lấy phòng, thì nghe "ầm!" Âm thanh quen quen, hình như có thằng nào vừa xòe...Quay ra thì thấy em nó đang nằm dười đất, cái xe thì đổ kềnh ra đường...
Vội chạy ra đỡ em nó...

-em có sao không?
-Không sao đâu anh...

Đỡ em nó đứng dậy, thì em nó làm uỵch phát nữa, mặt mày có vẻ đau đớn lắm...

-Đưa anh xem nào, chân em chắc bị trật rồi...Thôi để anh đưa em về
-Dạ

Dựng cái xe lên, đỡ em nó rồi chạy đi, trước sự hiếu kì của nhiều người xung quanh...
Chạy về tới nhà em nó, đỡ nó xuống, nhưng nó éo đi nổi nữa, đành để em nó ngồi trên xe...
Em thì xuống mở cửa xong rồi chạy hẵn xe vào nhà luôn...Đỡ em nó lên phòng...
-Thôi em nghĩ đi, giờ anh về, có gì mai anh qua chở đi khám nhé.
-Thôi, lỡ rồi anh ở lại luôn đi.
-Thôi, kì lắm...
-Có gì mà kì, anh qua phòng bên cạnh nghĩ đi...
-Uk, vậy cũng dc...

Nó không nói nữa, bước sang phòng bên cạnh, đặt lưng xuống,và ngủ thiếp đi, hnay là 1 ngày mệt mõi....
Chìm vào giấc ngủ...Nó cảm giác có 1 vòng tay ôm nó từ phía sau, hơi thở nhẹ nhẹ sau gáy...

Hết phần 1

Nãy mới chạy lên tới Sg, vừa lấy lại dc laptop với DT...Em sẽ cố gắng type nhanh để kịp review về trò chơi 3 ngày của em với "người bí ẩn"
avatar
minhminh208
Búa Gỗ
Búa Gỗ

Join date : 2016-07-10
Posts : 18

View user profile

Back to top Go down

default Re: [Re-Up] Em Sinh Ra Là Để Hạnh Phúc!

Post by Sponsored content


Sponsored content


Back to top Go down

View previous topic View next topic Back to top


 
Permissions in this forum:
You cannot reply to topics in this forum